Chương 11

Lần đầu tiên, lời nói của Bạch Hổ thánh quân bị người khác phớt lờ. Hắn vừa kinh ngạc vừa tức giận. Bởi vì trước đây, Cao cảnh luôn luôn thể hiện một bộ dạng ngoan ngoãn nghe lời. Vậy mà giờ đây, y đã biết cãi bướng, trông hư hỏng quá thể.

Càng trông theo bóng dáng nhỏ nhắn liêu xiêu kia thì hắn càng thêm giận dữ. Hắn nghĩ y muốn giận dỗi thì hắn sẽ để y giận dỗi, cứ để mặc cho y chịu khổ ít hôm ngoài kia, khi nào không chịu được thì khắc sẽ mò về. Thế là hắn cũng xoay người trở vào trong.

Tuy nhiên, vừa bước được hai bước, hắn lại cảm thấy mình thật mâu thuẫn. Rõ ràng vừa rồi hắn muốn tìm Cao Cảnh về, hiện tại y đã trở về thì hắn lại mắng cho người ta bỏ đi. Hắn vừa muốn khuyên nhủ y ở lại vừa không muốn mất hết mặt mũi, vô cùng khó xử. Vậy là hắn lại nén giận, muốn gọi người trở về. Không ngờ, hắn quay lưng lại thì không thấy bóng dáng ai kia nữa. Cao Cảnh đã đi khuất tự lúc nào. Cho nên hắn chỉ có thể tức giận, phun một câu rồi bỏ vào trong.

- Hừ, đi cũng thật nhanh.

Cao Cảnh mới đi được nửa đường xuống núi thì bắt gặp Hồng Diễm đang đi lên. Nàng ta trông thấy dáng vẻ đáng thương của y thì vội vàng tiến tới hỏi han:

- Khúc gỗ cháy, ai bắt nạt ngươi thế? Hồng Diễm tỷ sẽ đánh hắn.

Cứ như nước tràn bờ đê, bao nhiêu uất ức của Cao Cảnh vỡ ra, nước mắt y không tự chủ mà rơi như mưa. Y nấc lên từng hồi mà nói:

- Hức, sau này… ta sẽ không thể gặp Hồng Diễm tỷ nữa. Ta… ta bị thánh quân đuổi đi rồi, hức.

Nghe vậy, Hồng Diễm kinh ngạc vô cùng, bèn hỏi dồn:

- Tại sao? Làm sao có thể được? Ấy, đừng khóc, đừng khóc! Ngươi lại không làm được bài tập linh lực chứ gì? Đi! Cùng ta trở về xin lỗi thánh quân một lời là xong. Làm gì có chuyện thánh quân đuổi ngươi đi được?

Y lắc đầu bảo:

- Không phải, hức… là ngài ấy ghét ta, còn… còn nói hối hận khi mang ta về đây. Bây giờ ta lớn rồi, ta sẽ… rời khỏi thần miếu, tự lực cánh sinh, hức.

Hồng Diễm biết tỏng là cái miệng của thần quân lại đi hơi xa rồi. Mà đứa nhỏ này đã lớn, biết tự ái. Rồi nàng gõ đầu y mà bực tức nói:

- Tự lực cánh sinh cái gì chứ? Ngươi còn không thể đạp khí du hành, gặp phải thú dữ cũng không thể chạy. Đi! Trở về với ta, nhanh lên!

Thế là Hồng Diễm liền kéo Cao Cảnh trở lại một cách cứng rắn, mặc cho y giãy giụa không đồng ý. Chim chóc đậu trên cành cây nhìn theo hai bóng người níu kéo mà ngơ ngác, xong lại tiếp tục rỉa lông.

Lúc này cõi lòng của Bạch Hổ thánh quân giống như lửa đốt. Hắn cứ tới tới lui lui trong chính điện, mà vẫn không biết nên đuổi theo bảo Cao Cảnh trở về hay là cứ để mặc y chịu khổ một vài hôm.

Bỗng dưng bên ngoài có tiếng nói của Hồng Diễm và Cao Cảnh vọng vào:

- Ta không về đâu, thánh quân rất hung dữ, ngài ấy chắc chắn lại mắng ta cho mà xem.

- Ai dô, đồ ngốc này! Ngươi vẫn chưa trông thấy bộ dáng thực sự tức giận của thánh quân đâu. Ngài ấy đang muốn tốt cho ngươi mà thôi. Chỉ bị mắng vài câu thì ngươi liền bỏ đi, ngươi còn muốn có cơm ăn hay không đây?

Bạch Hổ thánh quân gật gù, hoàn toàn đồng tình với những gì Hồng Diễm nói. Nghe thấy tiếng nói của cả hai càng ngày càng gần, hắn vội vàng trở về thư án, giả vờ đọc sách. Vừa lúc đó, Hồng Diễm tông cửa, lôi xềnh xệch Cao Cảnh vào nội điện. Bạch Hổ thánh quân giả vờ không quan tâm mà lạnh lùng hỏi:

- Sao lại trở về rồi?

Cao Cảnh nghe hắn nói thì càng thêm ấm ức, giống như có một khối đá nặng đè lên ngực mình. Y kìm nén mà đáp trả:

- Thật ngại quá, ta sẽ đi ngay đây.

Rồi Cao Cảnh vùng thoát khỏi sự lôi kéo của Hồng Diễm, xoay người ra cửa. Thấy thế, Bạch Hổ thánh quân hốt hoảng bật dậy, muốn lên tiếng giữ người lại. Không ngờ, Hồng Diễm còn nhanh hơn, trực tiếp ôm eo của Cao Cảnh mà nhấc lên, liền khênh y trở vào. Hắn thở phào một hơi rồi lập tức ngồi xuống, tiếp tục giả vờ đọc sách trong bình tĩnh.

Cao Cảnh tức giận hét lớn:

- Hồng Diễm tỷ thả ta ra! Ta phải đi.

Hồng Diễm cũng tức giận không nhỏ, lập tức đánh “bốp” vào mông của Cao Cảnh một cách vang dội, khiến cho Bạch Hổ thánh quân cũng giật mình mà ngơ ngác nhìn lên. Xong, hắn liền cụp mắt, tỏ vẻ không quan tâm. Nàng ta lớn tiếng mắng:

- Khúc gỗ cháy này thật là cứng đầu. Ngươi hành xử tùy hứng như vậy có xứng đáng với kỳ vọng của A Hoãn hay không hả?

Cao Cảnh bị đánh đau thì lập tức ôm mông mếu máo, không vùng vẫy nữa. Y nhớ lại những lời trăn trối của A Hoãn trước khi mất, không nhịn được mà lệ rơi lã chã. Ngoài yên lặng lau nước mắt ra thì y không biết làm sao cho phải. Người ta đã ghét bỏ, y còn ở lại để tìm nhục nhã hay sao? Cao Cảnh sụt sùi nói với Hồng Diễm:

- Thánh quân không muốn ta ở đây nữa, cho nên ta mới phải đi.

Hồng Diễm lập tức nổi máu gà mẹ. Nàng nhìn Bạch Hổ thánh quân, tức giận chất vấn:

- Thưa thánh quân. Ban đầu là chính ngài nói muốn nuôi y. Ngài là thần quân, tại sao lại hai lời?

Hắn lập tức ngẩn mặt, lớn tiếng đáp:

- Bổn thánh quân tuyệt đối không hai lời.

Cơn giận của hắn vừa bùng lên thì bị dáng vẻ đáng thương của Cao Cảnh làm tiêu tan không ít. Ngẫm lại thì hắn nhận thấy mình có hơi nặng lời thật. Rồi hắn hạ thấp âm lượng một chút mà nói với y:

- Hôm qua ngươi trốn đi chơi biệt tăm biệt tích mà còn nói dối để bao biện. Ta trách mắng mấy câu cũng không được hay sao?

Cao Cảnh bị chọc đúng chỗ đau thì liền ngưng khóc. Y cho rằng mình chính trực nên không ngại mà nhìn thẳng vào Bạch Hổ thánh quân để giải thích:

- Ta không nói dối. Có Hồng Diễm tỷ làm chứng cho ta. Tỷ ấy nói thánh quân đã đồng ý rồi, bảo ta đi trước.

Nói rồi, ánh nhìn của cả hai đều đổ dồn vào Hồng Diễm. Nàng ta ngừng một chút để suy nghĩ, sau đó vỗ đầu mình một cái rồi kể lại sự việc:

- A, là buổi tối đó, khúc gỗ cháy muốn xin phép thánh quân nghỉ luyện công một hôm, nhưng ngài đang nhập định, không nghe được. Vừa lúc ta đến tìm ngài bàn công việc, nên ta đã bảo y trở về phòng, không cần chờ đợi, ta sẽ truyền lời sau. Chỉ là nghỉ phép một ngày thôi mà, chẳng lẽ thánh quân lại không cho?

Bạch Hổ thánh quân trừng mắt với Hồng Diễm. Nàng ta cũng không sợ sệt mà hất mặt lên bảo:

- Ấy ấy, ta có truyền lời cho ngài. Ngài đã đồng ý. Thánh quân quên rồi sao?

Rồi nàng ta vỗ bàn cái "bốp” mà tường thuật:

- Hôm đó ta đã nói: Bẩm thánh quân, ngày mai, bọn trẻ phải kiểm tra linh lực, hồ ly trong học viện xử lý không xuể. Chúng ta đến phụ giúp được không? Lúc đó ngày nói: Tùy ngươi. Tức là ngài đồng ý rồi. Ta bận làm công vụ, tất nhiên là để khúc gỗ cháy đi làm.