Chương 10

Trời đã khuya, thần miếu chìm vào không gian vắng lặng. Bình thường vào giờ này, Bạch Hổ Thánh quân sẽ dạy Cao Cảnh ngồi thiền. Đã từ rất lâu, hắn chưa có thời gian rãnh rỗi như thế này. Tuy nhiên Bạch Hổ thánh quân lại không cảm thấy có chút thảnh thơi nào mà còn thêm nhiều lo lắng. Thậm chí hắn không có tinh thần để đọc sách như mọi khi.

Bỗng nhiên nghe thấy một tạp âm nho nhỏ bên ngoài, hắn ngay lập tức rời khỏi phòng, hướng về phía phát ra tiếng động mà tìm kiếm. Nơi đó chính là nhà bếp. Bên trong tối om như mực, Bạch Hổ thánh quân mở cửa bước vào. Đôi tay hắn bắt ấn, rồi niệm pháp chú. Lập tức, cả căn bếp được thắp sáng.

Một con mèo đen đang ăn vụng trên kệ bếp. Nó bị bất ngờ bèn kêu "eo éo" lên rồi nhảy tọt ra khỏi cửa sổ. Bạch Hổ thánh quân cảm thấy hụt hẫng một chút. Khi hắn trở về phòng mình, trên đường đi ngang qua hành lang, ánh nhìn vô thức rơi trên cánh cửa thần miếu.

Bạch Hổ thánh quân là thần, không cần phải ngủ. Càng về đêm, hắn lại càng tỉnh táo. Lúc trước, hắn cho rằng bản thân có quá ít thời gian mà công việc thì quá nhiều, chớp mắt đã hết một ngày. Bây giờ thì hắn không hiểu vì sao một đêm lại có thể dài đến như thế.

Cố xua đi những suy nghĩ rối loạn trong đầu, hắn bắt đầu ngồi xếp bằng luyện công. Nửa canh giờ trôi qua, mãi mà hơi thở không thông, hắn bị phản phệ, linh khí chảy ngược. L*иg ngực hắn giống như đang gánh chịu một lực va đập mạnh mẽ, mùi máu tanh nồng xộc lên trong cổ họng. Bạch Hổ thánh quân cố nuốt xuống, thu công rồi ôm ngực thở hắt ra một hơi, không giấu được vẻ hoang mang trên gương mặt.

- Lẽ nào ta bỏ mặc Cao Cảnh gặp nguy hiểm ngoài kia là vô trách nhiệm nên đã bị thiên phạt? Hay là do thần cách này chưa sửa chữa, tinh thần không vững, gây nên nội thương?

Dù là do bất kỳ lý do nào, hắn cũng không thể trơ mắt để cho Cao Cảnh lưu lạc bên ngoài Thiên Dực Sơn được. Linh giới là nơi như thế nào, hắn hiểu rất rõ. Ấy thế mà hắn lại để cho một thiếu niên mới nứt mắt lưu lạc bên ngoài mà không quan tâm. Quả thật nóng giận gây họa lớn.

Bên ngoài cửa sổ đã bắt đầu xuất hiện những tia nắng đầu tiên. Vậy là đã tròn một ngày đêm Cao Cảnh không ở thần miếu. Lúc này, Bạch Hổ thánh quân không thể bình chân như vại được nữa. Hắn quyết định phải tìm y về cho bằng được. Nếu quả thực y không tu luyện được thì hắn sẽ không ép buộc nữa. Hắn đã nhận nuôi y thì phải có trách nhiệm cho đến cùng. Đó mới chính là đạo của thần.

Không ngờ Bạch Hổ thánh quân vừa bước ra khỏi cửa thì bất ngờ trông thấy Cao Cảnh đang mang túi lớn túi nhỏ mà chân sáo đi lên núi. Nỗi bất an của hắn thoái lui thì cũng là lúc lửa giận dâng cao. Hắn thuấn di đến trước mặt y ngay tức khắc rồi lớn tiếng chất vấn:

- Cả ngày hôm qua ngươi đã đi đâu? Ngươi mới bao nhiêu tuổi mà học đòi đi bụi? Đúng là một kẻ hư hỏng, không có phép tắc, lười biếng lại còn ngu dốt. Ngươi chính là của nợ đúng nghĩa. Lúc trước ta đồng ý mang ngươi về chính là một sai lầm.

Bạch Hổ thánh quân thình lình xuất hiện trước mặt khiến cho Cao Cảnh giật nảy đến đánh rơi cả hai giỏ thức ăn. Thấy hắn tức giận, y bèn lúng túng giải thích:

- Ngày hôm kia ta đã xin phép thánh quân được nghỉ luyện công một ngày. Người đã đồng ý rồi, sao hôm nay lại mắng ta?

- Ngươi nói cái gì?

Hắn cau có hỏi, rõ ràng là đang nghi ngờ câu trả lời của Cao Cảnh. Y ấm ức bảo:

- Hôm qua các linh thú trải qua kỳ kiểm tra linh lực, hồ ly sư phụ bảo ta đến học viện giúp đỡ việc vặt. Đến tối, mệt quá, ta mới ngủ lại học viện một đêm. Sáng nay, sư phụ còn cho ta gạo muối mang về thần miếu. Ta không nói dối.

Nhìn gạo muối vươn vãi đầy đất, Bạch Hổ thánh quân không nghĩ Cao Cảnh đang nói dối, nhưng rõ ràng hắn không hề hay biết chuyện này. Hắn cố nhịn lại cơn nóng giận. Dù sao thì y cũng đã trở về an toàn, hắn không muốn làm khó y nữa.

Cao Cảnh vừa sụt sùi vừa cúi xuống hốt phần gạo và muối cho vào bao. Bạch Hổ thánh quân mắng y ngu ngốc hay lười biếng, y đều có thể chấp nhận. Nhưng hắn nói mình hối hận vì đã mang y về nuôi. Lời nói này thực sự làm cho con người ta bị tổn thương sâu sắc.

Y đoán ngày này chắc chắn sẽ tới, nhưng không ngờ lại nhanh như vậy. A Hoãn đã bảo rằng, y chỉ cần ngoan ngoãn nghe lời thì Bạch Hổ thánh quân sẽ không đuổi người. Chỉ là Cao Cảnh đã cố gắng hết sức rồi mà vẫn không khiến cho Bạch Hổ thánh quân hài lòng. Ngày ngày nghe hắn mắng chửi, y vì miếng ăn mà nhẫn nhịn. Nhưng bây giờ, y nhịn đủ rồi.

Cao Cảnh quyết định mình sẽ không nhịn nhục nữa. Trước sau gì y cũng phải rời đi, vậy thì cần chi phải chịu đựng cái cảnh bị người khác chửi mắng thoá mạ. Y đã trưởng thành, có thể tự lo liệu cho bản thân rất tốt, chắc chắn không chết đói được. Nghĩ đoạn, y giao hai bao thức ăn cho Bạch Hổ thánh quân rồi lau nước mắt mà nói:

- Ta biết thánh quân chán ghét ta, chê ta ngu ngốc làm mất mặt ngài. Cho nên ta cũng biết tự lượng sức mình, sẽ không bám riết lấy ngài nữa, khuất mắt của ngài cũng là để cho ngài được dễ chịu. Công ơn thánh quân cưu mang nhiều năm, ta quả thực quá vô dụng, không thể đền đáp. Bây giờ ta đi cho vừa lòng thánh quân.

Nói xong rồi thì Cao Cảnh dứt khoát xoay người đi xuống núi. Bạch Hổ thánh quân ngạc nhiên đến mức lửa giận lại bùng lên trong mắt. Hắn quát:

- Đứng lại. Ngươi dám coi thường thần quân sao?

Cao Cảnh dừng bước rồi quay quắt người lại, mắt đối mắt không còn vẻ né tránh, sợ sệt nữa. Y muốn bản thân dũng cảm một lần, y cũng có lòng tự trọng của mình.

- Ta không có ý coi thường thánh quân. Chính ngài nói ta là của nợ nên ta mới không muốn ở đây làm phiền ngài nữa.

Bộ dáng uất ức của y khiến cho lửa giận của Bạch Hổ thánh quân dần dần bị dập tắt. Hắn cảm thấy bản thân thật khó hiểu, lại không biết phải giải thích với Cao Cảnh như thế nào, vì lời thốt ra trong cơn tức giận thật khó mà lấy lại được.

Hắn không cảm thấy mình đã làm gì sai. Tất cả những gì hắn làm là trách nhiệm của một thần quân. Hắn muốn y tốt hơn là sai sao? Nhưng nếu hắn không làm gì trong lúc này thì Cao Cảnh sẽ thật sự bỏ đi. Như vậy không khác nào là hắn đuổi người. Thiên phạt chắc chắn sẽ đánh hắn. Song song đó, từ tận đáy lòng, hắn cũng không muốn để cho Cao Cảnh phải rời đi. Y chỉ là một cái cây thành tinh, may mắn hóa thành hình người. Rời khỏi Thiên Dực Sơn, chắc chắn y sẽ gặp nguy hiểm

Trong một lúc, hắn lâm vào rối rắm, không thể quyết định việc nào nên làm, việc nào không, lòng rối như tơ vò. Chỉ là hắn đã quen cư xử lạnh nhạt, bề ngoài vẫn trưng ra một bộ mặt nghiêm khắc.

Bỗng nhiên, hắn chùng giọng bảo:

- Ngươi còn nhỏ nên suy nghĩ vẫn chưa chín chắn. Ta không trách tội. Hãy trở về đi.

Cao Cảnh nghe hắn nói thế thì vô cùng buồn cười. Vì cớ gì hắn muốn đuổi thì đuổi, muốn y về thì y phải về. Y cũng có lòng tự trọng của mình. Cao Cảnh vỗ ngực để đè nén tức giận rồi dứt khoát xoay người đi luôn xuống núi, không muốn nói gì thêm nữa.