Tải app Android hoặc iOS để đọc truyện nhanh hơn

Hỗ trợ: Fanpage TruyenHD

Thần Phục Dưới Váy

Chương 7: Chụp xấu như vậy, phải kiện!

« Chương TrướcChương Tiếp »
Tối hôm qua là kɧoáı ©ảʍ tràn ngập, sáng nay chỉ còn lại mỏi mệt triền miên.

"Chị Nhược, chị Nhược!" Hạ Mai bỗng nhiên hét to một tiếng.

Trong phòng trang điểm yên tĩnh đến mức nghe được tiếng kim rơi, tiếng gọi đột ngột ấy suýt nữa khiến hồn phách cô bay mất.

"Mai Mai, em hét to vậy làm gì thế?"

"Chị, trên mạng toàn là tin chị với Tề Nhị…"

Còn chưa kịp nói chữ “Thiếu”, nhớ đến lời Sầm Nhược nói tối qua, Hạ Mai lập tức sửa lại: "Toàn là tin chị với cậu hai nhà họ Tề trên hot search."

Sầm Nhược nhận lấy điện thoại từ tay Hạ Mai, chân mày thanh tú nhíu nhẹ.

"Ai làm lộ tin này?"

Hạ Mai lắc đầu: "Không biết là ai để lộ, nhưng mấy nơi như hộp đêm thì cá lớn cá bé đủ cả, có paparazzi trà trộn cũng không lạ."

Trong ảnh, cô và Tề Phóng ôm hôn nhau mãnh liệt, lưu luyến không rời.

"Tên paparazzi này bị bệnh à? Chụp chị xấu như vậy, chị phải kiện anh ta!"

Hạ Mai sững người: "Chị Nhược, trọng điểm của chị là paparazzi chụp xấu?"

"Không thì là gì? Mấy tấm ảnh này toàn là chị ôm lấy Tề Phóng hôn, nhìn chẳng khác nào chị đói khát lắm ấy, phá hỏng hết hình tượng của chị rồi, đương nhiên phải kiện!"

Hạ Mai bật cười bất đắc dĩ: "Em còn tưởng chị sẽ đi tìm cậu hai nhà họ Tề hỏi tội chứ."

"Tất nhiên là phải hỏi tội rồi! Tối qua đều do anh ta cố tình chọc tức chị, nếu không thì sao chị lại rơi vào bẫy của anh ta."

Sầm Nhược nhìn những bức ảnh đang hot trên mạng, càng xem càng bực mình: "Tìm cho ra mấy tay paparazzi đăng ảnh này, chị muốn gửi văn kiện luật sư cho từng người một!"

Nhà họ Tề là một danh môn vọng tộc trăm năm, quyền thế hiển hách ở đất Bắc Kinh. "Lộc Sơn Lão Trạch" của nhà họ Tề là tứ hợp viện kiểu hoàng gia truyền lại từ tổ tiên.

Cảnh sắc tuyệt đẹp, tựa núi dựa nước.

Kiến trúc được phục dựng theo mô hình "Bảo điện Đại viên kính" thời Càn Long, là kiểu vườn hoàng gia tiêu chuẩn. Trong thành phố Bắc Kinh tấc đất tấc vàng này, vậy mà Lộc Sơn Lão Trạch chiếm đến gần vạn mét vuông.

Tề Phóng đỗ xe trong sân, sải bước đi về hướng sảnh chính. Anh định nhanh chóng báo cho ông cụ Tề có thể bắt đầu chuẩn bị lễ đính hôn.

Khi đi qua hành lang tre, anh vô tình đυ.ng mặt quản gia là chú Tiền trong nhà.

Tâm trạng vui vẻ, anh chào một tiếng.

Chú Tiền thấy anh đi về phía sảnh chính, vội ngăn lại.

"Nhị thiếu, cậu đừng qua đó!"

Tề Phóng bị ông ấy kéo tay, ngơ ngác hỏi: "Chuyện gì thế?"

Chú Tiền mặt mày lo lắng: "Đại thiếu sáng nay chọc giận lão gia, giờ đang quỳ trong sảnh chính đó."

"Anh cháu?"

Nghe nói Tề Thuật chọc giận ông cụ Tề, Tề Phóng cảm thấy có chút hoang đường

Anh tin heo nái leo cây còn hơn là tin anh trai anh làm ông nội nổi giận.

"Đùa gì vậy, anh cháu sao có thể khiến ông nội nổi giận."

Từ nhỏ đến lớn, người luôn khiến ông cụ nổi giận là đứa cháu khó dạy, lêu lổng là anh.

Còn Tề Thuật luôn là kiểu con nhà người ta, điềm đạm, mẫu mực, hiếu thuận.

Chú Tiền giữ chặt tay Tề Phóng không cho đi: "Cậu đừng chọc vào tổ kiến lửa nữa, còn ngạo lửa giận của lão gia giáng lên đầu cậu còn chưa đủ nhiều sao?"

"Nhưng ít ra phải có lý do chứ? Anh cháu đang yên lành sao lại làm ông nội tức giận?"

Chú Tiền thở dài: "Sáng nay cậu ấy nói với lão gia là muốn hủy hôn."

Nghe đến đây, Tề Phóng không nhịn được bật cười: "Anh ấy cũng đòi hủy hôn à?"

Tháng trước, Tề Thuật theo yêu cầu của ông cụ Tề cử hành nghi thức đính hôn với tiểu thư nhà họ Mạnh. Mới một tháng trôi qua, ai nhìn vào cũng thấy hai người hòa hợp, sao lại đột ngột đòi hủy?

"Không được, cháu phải qua đó hóng chuyện!"

Chú Tiền giữ chặt lấy anh, chỉ thiếu nước trói anh vào cột hành lang.

"Cậu đừng đi nữa, đến cả phu nhân và lão phu nhân còn không dám khuyên can, cậu đừng có chúng tay vào, kẻo lại bị ăn đòn."

Tề Phóng cười đùa uy hϊếp: "Sợ bị đánh thì cháu đâu còn là Tề Phóng! Mau buông cháu ra, cẩn thận cháu trừ thưởng Tết của chú!"

Nói xong, chú Tiền mặt mày khó xử đành buông tay.

Tề Phóng chạy thẳng tới sảnh chính.

Vừa bước vào sảnh chính, ông cụ Tề đã trừng mắt như dao phóng về phía anh.

"Cháu còn biết đường về à?"

Anh cà lơ phất phơ, cười cợt nói: "Đây là nhà cháu mà, đương nhiên phải về rồi."

Ông cụ sắc mặt nghiêm nghị, ánh mắt âm trầm lườm anh một cái.

Tề Phóng từ nhỏ đã quen bị mắng, ánh mắt ấy chẳng làm anh nao núng chút nào.

"Ô! Đây chẳng phải anh trai của em sao? Sao lại phải quỳ thế này?" Anh giả vờ ngạc nhiên, tiến đến định đỡ Tề Thuật dậy.

Ông cụ Tề thấy vậy lập tức đập mạnh tay xuống bàn, làm bình hoa trên bàn cũng rung theo.
« Chương TrướcChương Tiếp »