Chương 20: Đền váy cho cô

Từ sau lần gặp ở câu lạc bộ hôm đó, Tề Phóng đi Hải Thành. Có một huấn luyện viên lướt sóng quốc tế rất lợi hại được mời tới “YOLO” làm cố vấn kỹ thuật.

Khoảng thời gian này, để tiện cho việc huấn luyện, anh ở lại Hải Thành. Lịch trình của Sầm Nhược mỗi ngày cũng kín mít, hai người đã hơn một tháng không gặp nhau.



Ngày mười sáu tháng bảy, tiệc đính hôn.

Sáng sớm, Đỗ Á đã dẫn người tới gõ cửa phòng Sầm Nhược.

“Nhược Nhược, dậy chưa?”

Giọng bà ta dịu dàng: “Hôm nay là tiệc đính hôn của cháu với Tề Phóng, phải mau dậy chuẩn bị thôi.”

Nghe tiếng ngoài cửa, Sầm Nhược lười biếng lăn người trên giường, hoàn toàn không muốn dậy.

Chỉ là một bữa tiệc đính hôn vớ vẩn thôi, có tổ chức hay không thì trò chơi giữa cô và anh vẫn cứ tiếp tục, cần gì phải long trọng thế chứ?

“Nhược Nhược, dì vào được không?”

Đỗ Á lại gọi: “Chuyên viên trang điểm với tạo hình đều đã tới rồi, không còn sớm nữa đâu.”

Bị làm phiền đến phát bực, Sầm Nhược mơ màng dụi mắt: “Vào đi.”

Vừa dứt lời, cô cực kỳ miễn cưỡng ngồi dậy khỏi giường, gãi mấy cái vào mái tóc rối bù.

Đỗ Á bước vào phòng, thấy bộ dạng ngái ngủ của cô thì nụ cười đầy cưng chiều: “Sắp lấy chồng rồi mà vẫn giống hồi nhỏ, thích ngủ nướng thế.”

“Có ai quy định lấy chồng rồi thì không được ngủ nướng đâu.” Cô ngáp một cái thật to, cố gắng chiến đấu với cơn buồn ngủ.

Nhìn thấy mấy chuyên viên trang điểm, tạo hình đứng ở cửa, Sầm Nhược chỉ thấy mệt.

Hôm nay cũng đâu phải chụp quảng cáo, chỉ là tiệc đính hôn thôi, ăn mặc chỉnh tề là được rồi, cần gì phải làm rình rang thế này?

“Dì Đỗ, không cần phiền phức vậy đâu.”

Đỗ Á khẽ cười: “Không được, tiệc đính hôn quan trọng chẳng kém gì đám cưới, đều là chuyện cả đời chỉ có một lần.”

Sầm Nhược khẽ hừ: “Cũng chưa chắc chỉ có một lần đâu, chỉ cần cháu muốn thì có thể có rất nhiều lần.”

Lời này vừa thốt ra, Đỗ Á giật mình, dịu giọng trách yêu: “Hôm nay là ngày vui, đừng nói bừa.”

Cô đâu có nói bừa, vốn dĩ cũng chẳng định sống với Tề Phóng đến già.

Mục đích của Sầm Nhược hiện tại chỉ có một, cô muốn dụ Tề Phóng yêu mình, rồi sau đó hung hăng đá anh. Cô muốn anh phải trả giá cho câu nói năm đó.

Chị Nhược xinh đẹp thế này, vậy mà anh dám so sánh cô với gián, đúng là đáng đánh.

“Nhược Nhược, cháu mau dậy rửa mặt đi, dì bảo người mang bữa sáng lên. Để tiết kiệm thời gian, mình vừa ăn sáng vừa để họ làm tạo hình cho cháu nhé.”

Cô thờ ơ đáp: “Sao cũng được.”



Chuyên viên trang điểm và tạo hình ra vào phòng cô liên tục, bận rộn không ngớt.

Sầm Nhược như một cái máy, hết bộ này đến bộ khác thử những bộ lễ phục hôm nay.

Vốn mấy ngày gần đây lịch trình đã dày đặc, người cô mệt đến rã rời. Tưởng nhân dịp đính hôn có thể nghỉ ngơi một ngày, nào ngờ tiệc đính hôn còn chẳng nhẹ nhàng hơn chụp quảng cáo.

Thử đến bộ thứ năm, cô thật sự không chịu nổi nữa.

“Thôi đại đi, bộ nào cũng được, dù sao cháu đẹp thế này, mặc cái gì chẳng làm mọi người kinh diễm.”

Đỗ Á nghe vậy cười nói: “Đúng đúng đúng, Nhược Nhược nhà chúng ta đẹp như tiên, mặc gì cũng đẹp.”

Cô đứng trước gương nhìn bộ đang mặc trên người, màu đỏ sẫm mang phong cách cổ điển, tôn lên làn da trắng mà không hề quê mùa, kiểu dáng đơn giản, cổ chéo cài nút.

Tuy thiết kế khá an toàn quy cũ, nhưng mặc trên người Sầm Nhược thì đủ khiến người ta sáng mắt.

“Không đổi nữa, bộ này đi.”

Vừa dứt lời, bên ngoài có người gõ cửa: “Bà chủ, cô chủ. Cậu Tề Nhị vừa sai người mang tới một bộ lễ phục. Cậu ấy nói lần trước vô ý làm rách váy của cô chủ, bộ này là bồi thường, mong cô chủ nhất định mặc bộ này tham dự tiệc đính hôn hôm nay.”

Nghe xong, Sầm Nhược suýt sặc không khí.

Cô ho sặc sụa mấy tiếng, cả phòng đều nghe thấy, cô gái đứng ngoài kia lại thản nhiên nói toạc ra trước mặt mọi người như vậy?