Lời vừa dứt, Tề Phóng lập tức “vỡ trận”, cười đến mức bả vai run lên.
Đúng là không hổ danh đại tiểu thư Sầm mà anh quen, nói chuyện còn thô hơn cả đàn ông.
“Sầm Nhược, em nói năng sao lại không chặt chẽ thế?”
“Tôi thì làm sao?”
Người đàn ông nhếch môi cười đầy ác ý, bỗng cúi sát tai cô thì thầm: “Tôi đâu chỉ dựa vào sức mạnh. Chuyện này phải có kỹ thuật. Tôi đây là vừa có kỹ năng vừa có lực.”
Câu nói như mang theo ma lực vô hình, ký ức của Sầm Nhược lập tức bị kéo về đêm hôm đó. Vành tai cô không khống chế được mà ửng hồng, nóng rực lên…
Tề Phóng cúi mắt nhìn vành tai đỏ ửng như chín mọng của cô, trong đáy mắt mang theo vẻ lười biếng ngông nghênh, giọng nói quyến rũ mê hoặc: “Tối nay rảnh không? Tôi đưa em ôn lại một chút.”
Lời anh rót vào tai Sầm Nhược, khơi lên trong lòng cô từng đợt tê dại.
Ngay trước khi người đàn ông cúi xuống hôn, Sầm Nhược nghiêng người né tránh.
“Không phải anh nói tìm tôi bàn chuyện chính sao? Đây là chuyện chính của anh à?”
Tề Phóng thong dong nhìn dáng vẻ cố tỏ ra nghiêm túc của cô: “Quả thật có chuyện chính. Ông nội nói ngày mười sáu tháng sau là ngày đẹp, ngày mai ông sẽ đến nhà họ Sầm chính thức dạm hỏi. Nếu không có gì bất ngờ, lễ đính hôn của chúng ta chắc là vào đúng ngày mười sáu tháng sau.”
“Đó mà gọi là chuyện chính à?” Sầm Nhược cười khẩy một tiếng: “Hôn ước giữa chúng ta chẳng qua chỉ là một trò chơi thôi, anh đừng nhập vai quá.”
Lời này vừa nói ra, tim Tề Phóng như bị người ta bóp chặt, đau nhói một cái.
Nhìn đôi mắt hồ ly đùa cợt khinh bạc của cô, Tề Phóng nghiến răng cười hừ một tiếng: “Đương nhiên! Chỉ là một trò chơi thôi, tôi có để tâm đâu.”
Câu nói ấy cũng đâm vào tim Sầm Nhược, khiến cô bỗng cảm thấy hô hấp không thông.
Đến giờ Sầm Nhược vẫn không thể quên câu nói năm ấy của Tề Phóng, rõ ràng như in, khắc sâu đến tận xương tủy.
Năm năm trước, Sầm Nhược mười tám tuổi.
Đúng dịp sinh nhật đại thọ của ông cụ nhà họ Tề, người lớn vui vẻ, lại nhắc tới chuyện đính ước từ thuở nhỏ giữa cô và Tề Phóng.
Trong lòng Sầm Nhược mừng thầm, cô đã đủ mười tám tuổi rồi, vậy có phải không còn là trẻ con nữa, có thể cùng người mình thích bắt đầu một mối tình ngọt ngào?
Thế nhưng đối tượng cô muốn yêu lại luôn cãi nhau với cô, mỗi lần gặp là bày ra bộ mặt chán ghét.
Người lớn nửa đùa nửa thật nhắc đến chuyện này, hỏi ý kiến Sầm Nhược, cô chỉ xấu hổ cúi đầu mím môi.
Ngược lại, Tề Phóng thì gần như viết thẳng ba chữ “anh không muốn” lên mặt.
Sầm Nhược rất muốn hỏi cho rõ ràng, muốn hỏi Tề Phóng rốt cuộc có muốn ở bên cô hay không.
Cô đi tìm anh, khi đó Tề Phóng đang cùng Thẩm Tây Trạch và mấy người kia sau khi uống rượu thì đánh bài trong phòng.
Ngay trước khoảnh khắc tay Sầm Nhược đặt lên tay nắm cửa, cô nghe thấy trong phòng, Tề Phóng với vẻ ngang tàng nói: “Ông nội bắt tôi cưới Sầm Nhược, chẳng khác nào nhét gián vào miệng tôi, buồn nôn chết đi được.”
Khoảnh khắc nghe thấy câu ấy, Sầm Nhược như bị sét đánh giữa trời quang. Hóa ra trong lòng Tề Phóng, cô chẳng khác gì một con gián.
Đáng ghét. Bị ghét bỏ.
“Đại tiểu thư Sầm đẹp hơn cả tiên nữ, thế mà cậu cũng chê à?”
“Sầm Nhược mà đẹp? Đừng đùa. Trong mắt tôi, cô ta chẳng khác nào một con dạ xoa mặt xanh nanh ác, tôi nhìn không nổi.”
Trong phòng vang lên tiếng cười đùa phóng túng, ác ý của đám đàn ông đó, chói tai vô cùng.
“Tề Nhị, cậu đúng là ghê thật, mắt cao đến thế sao? Ai cũng nói Sầm Nhược đẹp không tì vết, vậy mà cậu lại chê?”
“Chậc chậc, mẹ kiếp, cậu tìm bạn gái chỉ nhìn cái mặt thôi à?”