Tải app Android hoặc iOS để đọc truyện nhanh hơn

Hỗ trợ: Fanpage TruyenHD

Thần Phục Dưới Váy

Chương 13: Máu mủ ruột thịt

« Chương TrướcChương Tiếp »
Cộng thêm việc bà Tề và bà cụ đều là người dịu dàng hiền hậu, dễ sống chung, nên Sầm Nhược gả qua đó chắc chắn sẽ không bị ức hϊếp.

“Dự định khi nào làm tiệc đính hôn vậy? Để mẹ còn sắp xếp về nước sớm.”

“Vẫn chưa biết nữa, khi nào quyết định xong con sẽ báo mẹ.”

Sầm Nhược vừa gọi video vừa tẩy trang trong phòng tắm.

Khi Sầm Nhược bảy tuổi, vì mâu thuẫn tình cảm mà cha cô là Sầm Nam Sơn và mẹ Tiêu Cầm ly hôn. Cô là máu mủ duy nhất của nhà họ Sầm lúc đó, nên ở lại sống với cha.

Sau đó Tiêu Cầm trở về Đức, tập trung phát triển sự nghiệp, mở một công ty thiết kế nội thất.

Năm sau khi ly hôn, Sầm Nam Sơn tái hôn với Đỗ Á, rồi năm tiếp theo sinh ra một bé trai, tên là Sầm Nghiên.

Hai chị em cách nhau mười tuổi, tình cảm vẫn luôn rất tốt. Năm nay Sầm Nhược đã 35 tuổi, còn Sầm Nghiên mới học lớp 6, nhưng luôn kính trọng chị gái.

“Nhược Nhược, mẹ nói nhiều con đừng thấy phiền. Em trai con cũng hơn mười tuổi rồi, ở những gia tộc lớn quyền quý thì chuyện tranh giành quyền thừa kế là điều không thể tránh khỏi. Nhưng con phải nhớ rõ, năm xưa nhà họ Sầm gặp khủng hoảng tài chính, đứt gãy vốn lưu động, là nhờ mẹ mang của hồi môn gả vào mới giúp nhà họ Sầm vực dậy lại.”

Giọng của Tiêu Cầm trở nên nghiêm túc: “Trước khi ông nội con mất đã tự tay lập di chúc, quyền thừa kế nhà họ Sầm nhất định là của con. Nhược Nhược, con phải cẩn thận, đừng để hai mẹ con họ lừa gạt.”

Mỗi lần gọi điện, Tiêu Cầm đều dặn đi dặn lại chuyện này, đến mức tai Sầm Nhược sắp mọc kén rồi.

“Mẹ à, chuyện này mẹ đã nói 100 lần rồi, con thuộc lòng luôn rồi đây.”

“Không chỉ phải nhớ kỹ, mà còn phải ghi sâu vào tim. Mẹ kế con tuy ngoài mặt đối xử tốt với con, nhưng dù sao cũng không phải mẹ ruột. Một khi đυ.ng tới quyền lợi thì tất nhiên bà ta sẽ ưu tiên con ruột mình trước.”

Sầm Nhược nghe đến những chuyện này là thấy đau đầu, miễn cưỡng đáp: “Được được được, con nhớ rồi mà. Mẹ, con không nói nữa, con phải vào tắm đây.”

Cô vừa tẩy trang xong, đang chuẩn bị bước vào phòng tắm thì cửa phòng bỗng bị gõ.

“Chị ơi, là em.” Giọng của Sầm Nghiên vang lên.

Sầm Nhược từ trong nhà vệ sinh bước ra, hướng ra cửa nói: “Vào đi.”

Sầm Nghiên vặn tay nắm cửa, ló đầu vào.

Cậu ta có dáng người cao gầy, khuôn mặt tuấn tú, đôi mắt sáng có hồn.

“Chị, mai chị có bận không?”

“Buổi sáng có sự kiện, buổi chiều thì không. Em có việc gì à?”

Sầm Nghiên cười gượng: “Mai là thứ bảy, em không phải đi học. Nếu chiều chị rảnh thì có thể dẫn em đến câu lạc bộ của anh rể chơi không?”

Anh rể?

Sầm Nhược lập tức nhíu chặt chân mày: “Ai cho em gọi linh tinh thế? Ai là anh rể em?”

“Là anh Phóng chứ ai. Hai người sắp kết hôn rồi, em gọi anh ấy là anh rể thì có gì sai?”

“Dĩ nhiên là sai! Chị còn chưa chính thức cho anh ta danh phận gì, sao đã là anh rể em?”

Sầm Nghiên cười gian: “Được được được, vậy đợi đến khi chị chính thức cho danh phận rồi em mới gọi anh rể. Chị năm nay 35 rồi, yêu đương kết hôn là chuyện bình thường, ngại cái gì chứ?”

“Biến đi! Em lại muốn ăn đòn đúng không?”

Ánh mắt Sầm Nhược mang theo sự uy hϊếp: “Dì Đỗ không phải đã nói khi nào điểm toán của em trên 50 thì mới cho đi chơi à? Em đạt chưa?”

Vừa nghe vậy, Sầm Nghiên lập tức ủ rũ như cọng giá héo: “Lướt sóng thì liên quan gì đến toán chứ, trên ván lướt sóng làm gì có bài toán nào. Sau này em cũng muốn làm vận động viên lướt sóng chuyên nghiệp giống anh Phóng.”

Sầm Nhược nghe xong không nhịn được bật cười, cố ý trêu: “Anh Phóng của em năm đó thi đại học được 700 điểm đó, toán 145 điểm, sao em không học theo anh ấy luôn đi?”
« Chương TrướcChương Tiếp »