Nụ hôn của anh bá đạo mà mạnh mẽ, ép mở hàm răng của cô ra, xâm nhập sâu bên trong.
Trong lúc môi lưỡi quấn quýt, tay của Tề Phóng càng quá đáng, trượt xuống mông cặp tròn đầy và cong vυ"t của cô, cảnh tượng tràn đầy sắc tình.
Sầm Nhược bị hôn đến nghẹt thở, không khách sáo chút nào mà cắn lên đầu lưỡi của anh, vùng vẫy đẩy ra.
Tề Phóng bị đau, nhíu mày lại: “Hự, Sầm Nhược, em là chó à?”
“Anh mới là chó!”
“Tôi mẹ nó có cắn người đâu.”
Sầm Nhược đưa tay lau lớp son môi bị lem, giọng nói nhẹ nhàng nhưng châm chọc: “Không cắn người? Vậy mấy vết trên người tôi tối qua là ai để lại?”
Tề Phóng bật cười khàn khàn: “Chuyện nhỏ thôi mà, tối nay để em cắn lại.”
Khi hai người còn đang nói chuyện, một người đàn ông bước ra từ phòng vệ sinh. Đó là phó tổng của Tập đoàn Hoa Diệu, họ Trương.
Vừa rửa tay, ông ta vừa nhìn về phía cửa qua gương, quan sát Sầm Nhược và Tề Phóng.
Cả hai đều có vết son bị lem trên miệng, không cần nói cũng biết vừa rồi làm chuyện gì.
Trong lòng ông ta không khỏi cảm thán, danh xưng yêu nữ của siêu mẫu Sầm Nhược quả nhiên danh bất hư truyền. Đến cả Nhị thiếu trăng hoa nổi tiếng của nhà họ Tề cũng bị câu hồn.
Sau khi tin tức hai nhà liên hôn truyền ra, ít nhất một nửa đàn ông ở Kinh Bắc đỏ mắt ghen tị, chỉ hận không thể xuyên hồn thành Tề Phóng.
Ông ta nhìn Sầm Nhược đến ngẩn người qua gương, ánh mắt đắm say mê muội, nước trong vòi vẫn chảy ào ào.
Cảm nhận được ánh mắt từ gương, ánh mắt Sầm Nhược lạnh đi vài phần: “Nhìn qua gương không rõ à? Lại đây, đứng trước mặt tôi mà nhìn cho kỹ.”
Nghe thấy giọng nói của cô, người đàn ông đang rửa tay dựng hết lông tóc, mặt lộ vẻ chột dạ như bị bắt quả tang.
Ông ta vội vàng tắt vòi nước, lén lút rút lui khỏi hai người.
“Người đàn ông đó gần bằng tuổi cha tôi luôn rồi, còn mẹ nó dùng cái kiểu ánh mắt đó nhìn tôi, vợ ông ta biết không hả?”
Sầm Nhược bực bội nói: “Đám đàn ông các anh đúng là cái bản mặt chết tiệt như nhau, thấy gái đẹp là chỉ hận không thể dán mắt vào người ta.”
Tề Phóng khẽ hừ cười, trong đáy mắt hiện lên vài phần lưu manh không đứng đắn: “Tôi không giống mấy kẻ đó, vì tôi đã thấy người đẹp nhất rồi.”
Nghe câu ve vãn trơn tru của anh, Sầm Nhược mặt không đỏ, tim không loạn, đưa ngón tay thon dài móc lấy cổ áo sơ mi của Tề Phóng.
Anh mặc một chiếc sơ mi đen, cởi hai nút ở cổ, lộ xương quai xanh đầy gợi cảm và quyến rũ.
Ngón tay mềm mại của cô nhẹ nhàng lướt qua xương quai xanh anh, sau đó chậm rãi di chuyển lên trên, mơn trớn yết hầu của anh bằng đầu ngón tay.
Tề Phóng rũ mắt nhìn động tác của cô, cổ họng khô khốc, căng chặt lại.
Sầm Nhược ngước mắt liếc nhìn phản ứng của anh, hài lòng nhếch môi: “Tề Phóng, thu lại mấy trò con nít của anh đi, tôi nói rồi, với tôi không có tác dụng.”
Nói xong, cô không dừng lại nữa, bước đi trên đôi giày cao gót, chậm rãi rời khỏi.
Tề Phóng cười khẽ không thành tiếng, nhìn theo bóng lưng uyển chuyển lả lướt của cô, rồi lấy điện thoại ra từ túi quần tây.
“Trương Phong của Hoa Diệu, lát nữa tiệc kết thúc chắc chắn sẽ ra từ cửa số hai, để mắt tới ông ta, hoạt động gân cốt giúp tôi một chút.”
…
Sau khi bữa tiệc tối kết thúc, Sầm Nhược về đến nhà thì nhận được cuộc gọi từ mẹ mình là Tiêu Cầm ở tận Đức.
“Nhược Nhược, con thật sự muốn đính hôn với Tề Phóng à? Có phải cha con ép không?”
Nghe giọng mẹ có phần gấp gáp ở đầu dây bên kia, Sầm Nhược khẽ cười đáp: “Dĩ nhiên là không, con hoàn toàn tự nguyện.”
Tiêu Cầm ngẩn người: “Không phải con ghét Tề Phóng nhất sao? Sao lại đồng ý kết hôn với cậu ta?”
“Ghét thì ghét, cũng không ảnh hưởng đến chuyện kết hôn.” Sầm Nhược cười như có như không: “Mẹ đừng lo, không ai ép con cả.”
“Thôi được rồi, miễn là con biết rõ mình đang làm gì là được. Mấy đứa trẻ các con lúc thế này, lúc thế kia, mẹ cũng không quản nổi.”
Tiêu Cầm nghĩ đến chuyện con gái gả vào nhà họ Tề cũng xem như là lựa chọn tốt nhất rồi. Nhà họ Tề là danh môn vọng tộc đứng đầu Kinh Bắc, ông cụ Tề lại luôn ghi nhớ ân cứu mạng năm xưa của ông cụ Sầm.