Đôi mắt cô quyến rũ đến tận tim gan, như một yêu tinh hạ phàm chuyên đi câu hồn.
Bàn tay to lớn của Tề Phóng chậm rãi trượt từ bả vai xuống eo của cô, ánh mắt xao đông gợn sóng: “Đúng là không nói chuyện êm tai giống như cô Sầm, vừa đẹp trai vừa sướиɠ, khen người giỏi thật.”
Sầm Nhược khịt mũi khinh bỉ, hất tay anh ra khỏi eo mình.
“Anh nghe nhầm rồi, lúc nãy tôi nói là cũng chỉ bình thường thôi.”
Tề Phóng cong môi: “Nhưng trạng thái của em tối qua trông không giống là bình thường đâu.”
Cô trừng mắt liếc anh một cái.
Ngay sau đó, Sầm Nhược bước đi uyển chuyển, tiện tay lấy một ly champagne từ quầy rượu, khẽ gật đầu nhấp một ngụm: “Anh đến đây làm gì?”
“Đến để canh chừng em, sợ em cắm sừng tôi.”
Câu nói này thực sự khiến Sầm Nhược bật cười: “Nỗi lo lắng của anh cũng không thừa đâu. Nếu một ngày nào đó tôi gặp được người phù hợp, tôi tất nhiên sẽ cắm sừng anh luôn.”
Phải công nhận, cô rất giỏi trong việc đạp trúng giới hạn của Tề Phóng. Người đàn ông này bị cô chọc đến bật cười mà l*иg ngực cũng tức đến khó thở, trong lòng không hiểu sao lại bốc lên một ngọn lửa.
Cô không thèm để ý đến Tề Phóng nữa, chỉ để lại cho anh một bóng lưng quyến rũ mê hoặc lòng người.
Tề Phóng lười biếng nâng mí mắt, từ xa nhìn Sầm Nhược cầm ly champagne cười nói vui vẻ giữa đám đông, khóe môi khẽ cong lên, như cười như không. mang theo sự nuông chiều mơ hồ.
“Chậc chậc, mới đến đã đầy một bụng tức, chi bằng đừng đến còn hơn.” Thẩm Tây Trạch khoác vai anh, cười cợt: “Cái sừng của quý khách đang trên vận chuyển, xin chú ý nhận hàng.”
Tề Phóng bật cười: “Cũng chưa chắc sừng của ai đến trước đâu.”
Lời nói này đầy mùi giận dỗi.
Vừa dứt lời, vài người mẫu của thương hiệu “DL” đã bắt đầu nhúc nhích, cố tình tiến lại gần Tề Phóng.
Anh vươn tay nhận lấy ly rượu mà họ đưa, rồi lần lượt cụng ly với từng người, nụ cười phóng khoáng, bất cần.
Thẩm Tây Trạch thấy anh uống rượu cùng mấy người mẫu, lập tức hiểu ý anh, cười nói: “Cô ấy lẫn vào đám đàn ông, cậu lại lẫn vào đám phụ nữ, anh muốn khai chiến với tiểu thư Sầm Nhược à? Từ nhỏ đến lớn cứ đối đầu như thế, không mệt sao?”
Tề Phóng nhận lấy hộp thuốc lá Thẩm Tây Trạch đưa, rút một điếu ra, ngậm lỏng lẻo trong miệng.
“Không mệt, tôi thấy rất thú vị.”
Dứt lời, một người mẫu tinh ý đưa bật lửa đến gần, giúp anh châm thuốc.
Bên kia, khi Sầm Nhược đang trò chuyện với người khác, khóe mắt liếc qua vô tình bắt gặp cảnh một cô người mẫu hai tay cầm bật lửa, áp sát người Tề Phóng để châm thuốc cho anh.
Sắc mặt cô lập tức lạnh đi mấy phần, nụ cười ở khóe miệng cũng cứng lại.
Đây là đang tuyên chiến trước mặt cô sao?
Giữa buổi tiệc, Sầm Nhược vào nhà vệ sinh để dặm lại lớp trang điểm.
Khi cô bước ra, bị Tề Phóng đang đứng chờ trước cửa làm cho giật mình.
“Thiếu gia Tề Nhị cũng đang đợi một em gái siêu mẫu nào đó sao?”
Giọng cô đầy vị chua, ánh mắt sâu thẳm.
“Đợi em gái siêu mẫu này chứ ai.” Anh mỉm cười đáp.
Sầm Nhược khẽ hừ một tiếng tỏ vẻ khinh thường: “Mấy chiêu tán gái này của anh không có tác dụng với tôi đâu, để dành cho người khác đi.”
Ngay sau đó, cô nói thêm: “Nhưng tôi nói trước, Sầm Nhược tôi đây không có sở thích dùng chung đàn ông với người phụ nữ khác.”
Tề Phóng hơi nhướng mày, ung dung lắng nghe cô nói tiếp.
“Hai người chúng ta đã có một cá cược cho nên trong thời gian này, tôi chỉ yêu cầu anh một điều, hy vọng anh có thể giữ cơ thể mình sạch sẽ. Cảm ơn vì đã hợp tác.”
Nói xong, cô dẫm lên giày cao gót, chuẩn bị rời đi.
Nhưng ngay giây tiếp theo, Tề Phóng bất ngờ siết chặt eo cô lại, kéo cả người cô vào trong lòng.
Hai người dính sát vào nhau, Sầm Nhược thậm chí có thể cảm nhận rõ nhịp tim mạnh mẽ trong l*иg ngực anh.
“Anh làm gì vậy!”
Anh khẽ nhướng lông mày, ánh mắt phong lưu đào hoa rơi lên đôi môi đỏ mọng của cô, yết hầu khẽ di chuyển.
“Tôi có sạch hay không, em phải tự mình kiểm tra mới biết được.”
Nói xong, anh cúi đầu hôn cô, mạnh mẽ cắn lấy môi cô, tham lam chiếm đoạt.
Đầu óc Sầm Nhược lập tức trống rỗng, cảm nhận được hormone nam tính ập tới mãnh liệt như bão tố, ngay sau đó cô cũng không chịu yếu thế mà phản công lại.
Môi lưỡi quấn lấy nhau, trò chơi du͙© vọиɠ và giằng co bắt đầu từ đó.