“Sầm Nhược, nhớ kỹ dáng vẻ của tôi đêm nay.”
Vừa dứt lời, Tề Phóng không cho cô bất kỳ cơ hội thở dốc nào, bàn tay to lớn giữ chặt sau gáy cô, bá đạo tham lam chiếm đoạt đôi môi đỏ mọng của cô.
Trước sự chiếm đoạt điên cuồng của anh, Sầm Nhược cũng không hề yếu thế, vài lần định đảo khách thành chủ.
Dần dần, Sầm Nhược đuối sức.
Cô cảm thấy bản thân như rơi vào biển sâu, cảm giác ngạt thở dồn dập khiến cô hoàn toàn bị vây hãm.
Lúc này, chiếc váy trên người cô đã rách tơi tả, lộ ra da thịt trắng nõn.
Ánh mắt của Tề Phóng trần trụi, không hề kiêng kỵ mà nhìn chằm chằm vào thân thể mềm mại trắng như sứ trước mặt, dáng vẻ vừa lười biếng vừa buông thả.
Khai vị đã đủ, đến lúc vào món chính.
Anh nghiêng người lấy một hộp bαo ©αo sυ từ đầu giường.
Một tay anh nắm chặt cổ chân trắng trẻo mảnh mai của cô, đề phòng cô bỏ trốn. Tay kia thì xé bao, dùng răng cắn mở.
“Hữu Hữu, đừng nhịn, hãy kêu ra đi.”
“Hữu Hữu” là biệt danh mà Tề Phóng đặt cho cô.
Lúc nhỏ, Tề Phóng chưa biết hết mặt chữ, luôn đọc chữ “Nhược” thành “Hữu”, cứ thế mà gọi “em Hữu Hữu” đến mãi bây giờ.
Trong lúc ý thức mơ hồ, Sầm Nhược bỗng nhớ ra lý do mình đến tìm Tề Phóng tối nay là để hủy hôn. Kết quả không hủy hôn được thì thôi đi lại còn dâng luôn cả bản thân mình lên.
…
Ba tiếng trước.
Vừa kết thúc một ngày làm việc trở về nhà, Sầm Nhược đã bị cha mình nhắc đến chuyện đính hôn.
“Con thà lấy chó còn hơn lấy Tề Phóng!” Cô cương quyết nói.
Nhà họ Tề có hai anh em trai, anh cả là Tề Thuật, em trai là Tề Phóng.
“Sao con lại nói như vậy hả Nhược Nhược, chẳng lẽ Tề Phóng còn không bằng một con chó? Hơn nữa, tháng trước Tề Thuật đã đính hôn rồi, con còn muốn cướp hôn à?”
Nghe cha Sầm, Sầm Nam Sơn nói vậy, mẹ kế Đỗ Á cũng lên tiếng phụ họa: “Cháu với Tề Phóng lớn lên cùng nhau, thanh mai trúc mã còn gì bằng, huống hồ hai nhà chúng ta còn có hôn ước từ nhỏ.”
“Thì sao? Chuyện người lớn tự sắp đặt thì liên quan gì tới con? Dù không cưới được anh Tề Thuật, thì vẫn còn anh Phương Tự mà. Dù sao đi nữa con cũng phải làm chị dâu của Tề Phóng!”
Phương Tự là anh họ của Tề Phóng, nên nếu cưới anh ta thì cô vẫn là chị dâu của Tề Phóng.
“Phương Tự hơn con 15 tuổi, vừa mới ly hôn năm ngoái, con cái của người ta còn lớn gần bằng con rồi, con định làm mẹ kế sao?”
Sầm Nhược bĩu môi hờn dỗi: “Đúng vậy, làm mẹ không đau. Người ta còn nói đàn ông lớn tuổi mới biết chiều phụ nữ.”
Sầm Nam Sơn nghĩ mãi không ra, tại sao con gái mình như bị ma nhập, cứ khăng khăng đòi làm chị dâu của Tề Phóng.
“Cha, dì Đỗ, hai người không phải không biết con với cái tên chó Tề Phóng đó có thù oán, đánh nhau từ nhỏ tới lớn. Không sợ sau khi cưới xong con gϊếŧ chồng rồi bị lên tin thời sự mục pháp luật và cuộc sống à?”
Hai ông bà nghe xong thì bị doạ cho giật nảy cả mình.
“Có nghiêm trọng vậy không? Hai đứa lớn lên bên nhau từ nhỏ, có nền tảng tình cảm, ở bên nhau rồi dần dần bồi dưỡng thêm, biết đâu oan gia lại thành trời sinh một đôi.”
Sầm Nhược cười nhạt: “Trời sinh một đôi là không thể, chỉ có cách âm dương cách biệt.”
“Âm dương cách biệt cái gì! Xì xì xì!”
“Hôm nay nói chuyện hôn sự của các con ở nhà họ Tề, Tề Phóng tỏ vẻ khá tích cực, nói là mọi chuyện nghe theo sự sắp xếp của người lớn, không có ý kiến gì.”
Sầm Nhược suýt nữa nghi ngờ tai mình có vấn đề: “Tề Phóng nói anh ta không có ý kiến?”
Cha Sầm gật đầu: “Đúng vậy.”
Lúc này Sầm Nhược chỉ cảm thấy cơn tức dâng trào, nghiến răng nghiến lợi mắng: “Tên khốn đó chắc chắn là cố tình khiến con buồn nôn!”
Nói xong, cô xách túi, giẫm lên gót giày cao gót, sải bước ra khỏi nhà.
Sầm Nam Sơn và Đỗ Á vội vã đuổi theo, hỏi cô đi đâu.
Sầm Nhược không quay đầu lại, chỉ để lại mấy chữ: “Lấy mạng chó của anh ta!”
Mối ân oán giữa cô và Tề Phóng đã kéo dài suốt 20 năm, hai người là cặp đôi nổi tiếng bất hòa trong giới, kiểu nhìn nhau là chán ghét.
Năm 3 tuổi, Tề Phóng giật bím tóc của cô, lén ăn bánh bao nhỏ của cô.
Năm 10 tuổi, cô xé vở bài tập của Tề Phóng, còn nhét giun đất vào cặp sách của anh.
Năm 16 tuổi, bức thư tình bạn học nam gửi cô chưa kịp mở ra đã bị Tề Phóng cướp mất, Sầm Nhược đuổi theo anh suốt ba con phố.
Cay đắng nhất là ba năm trước, vào ngày Tề Thuật ra nước ngoài, Sầm Nhược chạy tới sân bay tỏ tình. Không ngờ Tề Phóng lại cố ý chặn cô giữa đường, còn đâm vào xe cô, ép cô phải dừng lại, phá hỏng kế hoạch theo đuổi tình yêu của cô.
Sầm Nhược cho dù có hóa thành tro cũng không thể quên được ngày đó!