[Thiên nga đen kiều diễm và thiếu gia lăng nhăng.]
Sầm Nhược thích đại thiếu nhà họ Tề, nhưng người đính hôn với cô lại là nhị thiếu Tề Phóng, một tên công tử đào hoa tai tiếng vang trời.
Cô đến để từ hôn, vừa hay bắt gặp kẻ thù đội lốt bạn đang tỏ tình với Tề Phóng. Hai người cãi nhau vài câu, Sầm Nhược tức giận, quyết định cướp người yêu từ tay tình địch.
“Chị gái, muốn hớt tay trên của tôi thì cũng phải đợi tôi chơi chán đã chứ.”
Sau khi kết hôn, bạn bè cá cược hai người này kiểu gì cũng ly hôn trong vòng một năm.
Một lần tụ họp, Tề Phóng bị ép uống rượu.
Anh lật ngược ly rượu, nói: “Không uống. Ở nhà vợ tôi có quy định, người dính mùi rượu không được vào phòng ngủ chính.”
Bạn bè trêu: “Ý gì vậy? Sợ vợ à?”
Anh cười nhạt: “Không phải sợ vợ. Là thương vợ.”
Bạn bè: ? Chẳng phải là hôn nhân thương mại không có tình cảm sao?
Sầm Nhược tình cờ gặp lại đàn anh cũ nhiều năm không gặp, hai người trò chuyện rất vui vẻ.
Tề Phóng ngoài mặt không quan tâm, nhưng trong lòng ghen đến muốn nổ tung: “Sầm Nhược, ai cho em cười với người đàn ông khác?”
“Là anh nói, hôn nhân thương mại, chỉ có thể xác không có tình cảm, anh quản được em cười với ai à?”
Người đàn ông cúi đầu, hạ mình năn nỉ: “Anh không quản em… Anh cầu xin em.”
Cầu xin em chỉ yêu một mình anh.
Từ đầu đến cuối, Sầm Nhược chỉ thích một mình Tề Phóng. Câu nói không phải là đại thiếu gia họ Tề thì không cưới lúc trước thực ra chỉ là lời nói nhảm. Và tất cả chuyện này cũng chỉ vì một câu nói đùa trên bàn rượu của anh nhiều năm trước: “Ông nội bảo tôi cưới Sầm Nhược đúng là muốn làm tôi buồn nôn, tôi còn lâu mới để mắt tới cô ta.”
Từ đó trở đi, Sầm Nhược thầm thề trong lòng.
Cô phải theo đuổi bằng được đại thiếu, bắt Tề Phóng phải cúi đầu dâng trà, gọi cô một tiếng chị dâu.
[Muốn làm chị dâu là giả, muốn ngủ với Tề Phóng mới là thật.]