Giọng máy móc lại vang lên: [Giang Vãn Anh, nữ, 24 tuổi, tốt nghiệp Học viện Điện ảnh Kinh Hải, mơ ước trở thành Ảnh hậu. Tiến độ: 0. Hiện làm trợ lý đạo cụ trong đoàn phim. Mười phút trước do dây điện chập mạch mà bị giật dẫn đến tử vong. Nhưng bởi vì oán khí của cậu quá nặng nên Hệ thống quyết định trao cho cậu một cơ hội làm lại từ đầu.]
Âm thanh kia lạnh lùng vô cảm, song lại dọa nàng đến mức hồn phách tan rã. Chỉ vài câu đã gói gọn cả nửa đời nàng. Nhưng nhờ thế, Giang Vãn Anh mới nhớ lại chuyện vừa qua.
Phải rồi. Nàng khổ luyện hơn mười năm, tưởng rằng có thể như cá chép hóa rồng, nào ngờ chỉ loay hoay nơi vũng nước cạn. Chốn giải trí vốn luôn tàn khốc, Giang Vãn Anh không có hậu thuẫn phía sau, không vốn liếng, muốn đến gần giấc mơ chỉ có thể xin làm trợ lý đạo cụ, hy vọng một ngày được đóng vai quần chúng.
Đáng tiếc, mới nửa tháng trong đoàn phim, vai quần chúng chẳng được, mà mỗi ngày chỉ bị sai vặt khiêng đạo cụ.
Nàng còn nhớ hôm nay quay cảnh trọng yếu, đánh trống Đăng Văn. Sau bữa tối, nàng bị gọi đi chỉnh đèn lớn. Không ngờ vừa khéo, chẳng hiểu trục trặc ở đâu, dây điện bị hở. Một đầu dây nàng vừa buông xuống, bên kia đã cắm điện thử, đúng lúc bàn chân nàng lại vướng vào dây. Dòng điện lập tức truyền tới, cả người Giang Vãn Anh tê dại, chỉ kịp nghe đạo diễn đạo cụ ở đằng xa hô: “Rút điện! Nhanh lên!”
Nhưng đã muộn, ý thức nàng đã tắt lịm.
Mãi cho đến khi mở mắt ra, Giang Vãn Anh mới phát hiện nơi này. Chẳng trách cả người bị đau nhức, thì ra là vì điện giật.
Song Hệ thống dường như biết nàng nghĩ gì, lập tức phủ nhận: “Không phải vì điện giật mà cậu mang thương tích này. Cơ thể thật của cậu đã qua đời ngay khi điện truyền tới. Những vết thương hiện tại là do khi bỏ trốn, cậu lăn từ vách núi xuống.”
Giang Vãn Anh nắm bắt lấy mấy chữ then chốt: bỏ trốn, lăn xuống núi. Kết hợp cùng Hệ thống, Phá Án Giải Oan, nàng dần xâu chuỗi lại, sau đó cẩn thận hỏi: “Ý cậu là… tôi xuyên vào sách rồi sao?”
[Đúng vậy, ký chủ. Bởi oán khí của cậu chất chồng quá nhiều như mấy con trâu vậy đó! Nên Hệ thống ban cho ngươi một cơ hội. Chỉ cần hoàn thành toàn bộ tình tiết trong kịch bản “Vén Màn Sự Thật”, cậu sẽ được ban cho một lần tái sinh.]
Giang Vãn Anh đưa tay ôm trán, khẽ than. Không rõ vui hay buồn, ngay cả Hệ thống cũng biết nàng có oán khí như trâu ngựa. Nhưng đã là trâu ngựa thì không chỉ có sức chịu đựng, còn có sự kiên cường, anh dũng bất khuất.