Chương 1

Đêm ấy, trời không trăng, chỉ có sao.

Lác đác vài sợi tinh tú rơi xuống giữa tầng mây như từng hạt ngọc trai sáng ngời tựa vào nhau khiến sắc đêm càng thêm tịch mịch. Đêm càng khuya, trong sự cô liêu ấy lại lộ ra từng tia lạnh lẽo đến cùng cực.

Hơi rét buốt như dây leo men theo cơ thể Giang Vãn Anh, thấm dần vào từng mạch máu, cuối cùng bò thẳng lên l*иg ngực nàng. Ngón tay run rẩy, giữa hàng mày tựa như thắt chặt bằng một sợi dây.

Nàng bật ra tiếng kêu khẽ: “Ưm!”

Ý thức chưa tỉnh táo nhưng bàn tay đã theo bản năng đưa lên môi. Khóe môi tê dại, vết thương khô nứt còn lấm tấm máu chưa kịp se lại.

Đầu đau như muốn nứt, kéo theo toàn thân cũng tựa bị xé rách. Nàng gắng gượng mở mắt nhưng chỉ thấy một mảng tối đen, chẳng phân biệt được gì, cơn đau dồn dập khiến thần trí càng thêm mơ hồ.

Không biết đêm nay là đêm nào, cũng chẳng rõ bản thân đang ở đâu.

Chống tay ngồi dậy, nàng mới hiểu thế nào là “động một phát kéo cả thân mình”. Ban nãy chỉ thấy đau nhức khắp châu thân, nhưng giờ vừa động một chút đã lập tức nhận ra cơn đau như từ tận xương tủy lan ra ngoài.

“A!”

Nàng không nhịn nổi, lại bật tiếng kêu đau đớn.

Cả người run rẩy, ý thức lúc tỉnh lúc mê, khi thì tán loạn, khi thì trống rỗng. Như thể có thứ gì đó chợt lóe lên rồi vụt tắt, khiến nàng không tài nào nắm bắt được.

Giang Vãn Anh ôm chặt cánh tay, không ngừng xoa bóp, mong rằng như thế có thể vơi bớt phần nào đau đớn.

Một lúc lâu sau, nàng mới dần thích ứng, tai mơ hồ nghe tiếng dế kêu vẳng lại, gần xa lẫn lộn chẳng rõ.

Ngẩng đầu nhìn trời, giữa màn đêm thưa thớt vài ngôi sao, nàng bỗng khựng lại.

Nàng nhớ ra rồi. Đôi tay run rẩy duỗi ra, dưới ánh sao mờ nhạt nhìn xuống lòng bàn tay đầy vết thương chằng chịt. Nhưng… không đúng, nàng chẳng phải đã bị điện giật chết rồi sao?

Tại sao giờ lại thấy mình vẫn còn sống?

Chẳng lẽ… đã xuống địa ngục rồi hả?

[Cậu không xuống địa ngục, thật ra cậu vẫn còn sống.] Một giọng nói lạnh băng nổ tung trong đầu.

Giang Vãn Anh hoảng hốt: “Ai vậy hả?”

[Ting!]

[Cậu đã kích hoạt Hệ thống “Phá Án Giải Oan”. Xin hãy theo kịch bản gốc tiến vào Kinh thành để bắt đầu cáo trạng. Nhắc nhở: nếu sai lệch quá 20% nội dung kịch bản, sẽ nhận hình phạt ngẫu nhiên.]

Phá Án Giải Oan? Hệ thống? Vén Màn Sự Thật? Nàng chẳng hiểu nổi một chữ.

Giang Vãn Anh kêu lên: “Rốt cuộc mấy người là ai? Không thể nói cho rõ ràng sao?”