Chương 9: Không có trong thang máy?

Quân Triết Viễn là tay chơi nổi tiếng ở Đế Đô, từ khi trưởng thành cho đến nay, ông ta chưa bao giờ sống đàng hoàng, hoặc là đang ong bướm hoặc là trên đường đi gặp ong bướm. Ngoài việc chơi bời phụ nữ, ông ta chẳng biết làm gì khác. Cũng chính vì vậy mà năm xưa ông nội của Quân Huyền Dạ lo ngại gia đạo suy tàn, dứt khoát bỏ qua con trai, trực tiếp truyền chức gia chủ nhà họ Quân cho cháu trai.

Triệu Mỹ Quyên đã quen nhắm mắt làm ngơ trước chuyện của chồng, dù sao chỉ cần không làm lung lay địa vị của bà ta là được.

Quân Triết Viễn nói: "Mấy hôm trước bà nói Huyền Dạ lên cơn điên ngày càng thường xuyên phải không? Tôi nghĩ dù sao cũng là bố nó, nên về thăm con trai nhiều hơn thì tốt hơn."

Đây là một mặt, mặt khác là tối qua Quân Triết Viễn nhận được video cô bồ nhí của mình nɠɵạı ŧìиɧ, còn cười nhạo ông ta đã già, phương diện kia có vấn đề.

Quân Triết Viễn tức giận, bắt đầu nhớ đến sự ấm áp của gia đình, thế là thu dọn đồ đạc, bắt chuyến bay đêm về nhà.

"Huyền Dạ đâu rồi? Tôi lên thăm nó đã. Chẳng phải cô dâu xung hỷ đã vào nhà rồi sao? Thế nào, sau khi xung hỷ thì sức khỏe của Huyền Dạ có khá hơn không?"

Quân Triết Viễn nói xong thì chuẩn bị lên lầu thăm con trai. Mấy năm nay tuy ông ta ăn chơi nhưng thỉnh thoảng vẫn nhớ đến con trai, đặc biệt là Quân Huyền Dạ, anh là con trai do người phụ nữ ông ta yêu nhất sinh ra, cũng là người xuất sắc nhất trong số các con trai của ông ta, giờ anh thành người điên, dù ông ta tiếc nuối nhưng vẫn còn tình thân.

Triệu Mỹ Quyên đảo mắt, nói: "Còn nói nữa! Ông cứ mê tín rồi nhất quyết làm trò xung hỷ gì đó, kết quả con nhỏ đó lại là một sao chổi! Nó hoàn toàn không màng đến sức khỏe của Huyền Dạ, còn đẩy thằng bé ra ngoài hứng gió lạnh. Chẳng biết có phải nó đang mong Huyền Dạ chết sớm để lấy tiền bồi thường rồi cao chạy xa bay không."

"Cái gì?" Quân Triết Viễn nghe xong thì nổi trận lôi đình: "Bà làm mẹ chồng kiểu gì vậy, để mặc cho nó làm loạn?"

Mấy năm nay Quân Triết Viễn luôn như vậy, hoàn toàn không chịu trách nhiệm với chuyện gia đình, có vấn đề gì cũng chỉ biết trách móc người khác.

Triệu Mỹ Quyên giả vờ ấm ức: "Tôi cũng muốn lo lắm chứ, nhưng nó vốn không coi tôi là mẹ chồng, mọi việc đều tự mình quyết định, tôi nói một câu nó cãi lại mười câu. Thật không biết lúc trước ông chọn con dâu kiểu gì!"

Đang nói chuyện, có người giúp việc chậm rãi chạy đến báo cáo: "Lão gia, phu nhân, không hay rồi, Nhị thiếu phu nhân nhất quyết đòi đưa Nhị thiếu gia ra ngoài chơi, đúng lúc thang máy gặp trục trặc, hai người bị kẹt trong đó rồi."

Triệu Mỹ Quyên giả vờ kinh ngạc: "Ôi trời, sức khỏe của thằng bé không tốt, còn không thể xuống giường, sao lại có thể đưa ra ngoài chơi được? Chắc chắn là Nhị thiếu phu nhân tự mình muốn ra ngoài chơi nên đẩy Huyền Dạ của chúng ta cùng làm bậy rồi! Còn đứng ngây ra đó làm gì, mau đi tìm người mở thang máy đi, đừng để Huyền Dạ bị hoảng sợ!"

Quân Triết Viễn cũng sốt ruột: "Nhị thiếu gia bị kẹt ở tầng mấy?"

"Ở tầng năm ạ."

"Mau, mau lên tầng năm!"

Thang máy không thể đi, Quân Triết Viễn, Triệu Mỹ Quyên và một đám người giúp việc dốc sức leo thang lên tầng năm.

Quân Triết Viễn thở hồng hộc hỏi: "Nhân viên bảo trì thang máy đâu?"

Triệu Mỹ Quyên nói: "Hôm nay đúng lúc họ nghỉ phép, đã gọi điện rồi nhưng phải mất chút thời gian họ mới quay lại được."

Để hai người bên trong bị kẹt lâu hơn, Triệu Mỹ Quyên đã cho nhân viên bảo trì thang máy nghỉ phép.

Quân Triết Viễn vỗ cửa thang máy: "Huyền Dạ, con sao rồi? Con đợi chút nhé, nhân viên sửa chữa sắp đến rồi."

Không có tiếng trả lời.

Triệu Mỹ Quyên cố tình lo lắng nói: "Sao không có tiếng động gì vậy? Bên trong không khí không tốt, có khi nào Huyền Dạ sẽ ngất đi không?"

Quân Triết Viễn nghe vậy, vội vàng nói: "Vậy còn chờ nhân viên sửa chữa gì nữa, mau gọi người cạy cửa ra đi!"

Triệu Mỹ Quyên tỏ vẻ khó xử: "Không phải người chuyên nghiệp không thể cạy bừa, lỡ như làm không khéo, cabin rơi xuống thì người bên trong sẽ gặp nguy hiểm đến tính mạng!"

Đúng lúc này, một giọng nữ nhẹ nhàng, trong trẻo đột ngột vang lên từ phía sau: "Ôi? Mọi người tụ tập trước cửa thang máy làm gì thế ạ?"

Triệu Mỹ Quyên đột ngột quay đầu lại thì thấy Lâm Tinh Dao đáng lẽ bị kẹt trong thang máy, đang đứng sừng sững ở cửa phòng, nhìn bọn họ với vẻ mặt đầy khó hiểu.

"Mọi người muốn đi thang máy xuống lầu sao?" Cô mỉm cười, đi đến cửa thang máy nhấn nút, cửa thang máy nhẹ nhàng mở ra, bên trong đương nhiên là không có người.

"Không phải thang máy bị hỏng sao?" Quân Triết Viễn ngơ ngác: "Cô là ai?"

"Nó chính là cô dâu xung hỷ mà ông chọn đó!" Triệu Mỹ Quyên bực bội nói một câu, trong lòng cũng vô cùng khó hiểu, chất vấn Lâm Tinh Dao: "Không phải cô và Nhị thiếu gia bị kẹt trong thang máy sao? Sao bên ngoài ồn ào cả buổi mà không thấy cô ló mặt ra, có phải cố ý khiến người khác lo lắng không?"

Rõ ràng là bà ta giở trò, lúc này lại đổ vấy trách nhiệm lên đầu Lâm Tinh Dao trước.

Lâm Tinh Dao lại trưng ra vẻ mặt vô tội: "Vừa nãy thang máy quả thật gặp chút trục trặc, tôi cũng đã kêu cứu rồi nhưng hoàn toàn không liên lạc được với ai. Lúc chúng tôi ra ngoài, xung quanh không có một bóng người, tôi còn tưởng mọi người không biết chúng tôi bị kẹt trong thang máy cơ đấy."

Quân Triết Viễn nghe xong thì nổi giận, trừng mắt với đám người giúp việc xung quanh: "Lời con bé nói có thật không? Mấy người không biết hai đứa nó bị kẹt trong thang máy sao? Mấy người chỉ biết ăn hại thôi à?"

Đám người giúp việc cúi đầu, sợ hãi không dám nói là do phu nhân đã dặn dò.

"Còn về việc chúng tôi ra ngoài bằng cách nào..." Lâm Tinh Dao mỉm cười với vẻ không hề bận tâm: "Chắc là may mắn thôi, chưa đầy hai phút thang máy đã hoạt động lại, thế là chúng tôi đi ra thôi."

Trên thực tế sau khi thang máy gặp sự cố, Lâm Tinh Dao đã đoán ra ngay là có người động tay động chân, và biết rằng trong thời gian ngắn sẽ không có người đến cứu. Vì vậy cô dứt khoát tự mình ra tay, mở cửa thang máy, tiện tay sửa luôn sự cố, dù sao những kỹ thuật nhỏ này chỉ là chuyện dễ như trở bàn tay đối với cô. Chủ yếu cũng là vì nghĩ đến việc Quân Huyền Dạ còn phải ngồi xe lăn thêm hai ngày nữa, không có thang máy sẽ rất bất tiện.

"Huyền Dạ không sao chứ?" Quân Triết Viễn nghe xong thì thở phào nhẹ nhõm: Xem ra cô gái này vẫn có chút may mắn, không hổ là người đến để xung hỷ.

Lâm Tinh Dao nói: "Đây là bố chồng ạ? Huyền Dạ vẫn khỏe, bố cứ yên tâm."

Triệu Mỹ Quyên không hề nghĩ rằng Lâm Tinh Dao lại biết sửa thang máy, cứ tưởng là do đám người giúp việc không làm tốt nên trong thời gian ngắn thang máy đã tự hoạt động lại.

Nhưng bà ta không bỏ qua cơ hội này, lập tức chỉ trích Lâm Tinh Dao: "Đều tại cô, cứ nhất quyết đẩy Nhị thiếu gia ra ngoài chơi, nó là bệnh nhân sao có thể điên cùng cô được? Nếu thật sự xảy ra chuyện gì, cô có đền mạng cũng không hết tội!"

Dù thế nào đi nữa, bà ta cũng phải giành thế chủ động, đổ lỗi lên đầu Lâm Tinh Dao.

Quân Triết Viễn vốn dĩ còn thấy cô gái nhỏ này xinh đẹp, nói chuyện lại hay cười, khá được lòng người, giờ nghe lời vợ nói, lập tức cảm thấy Lâm Tinh Dao quá tùy tiện, khinh suất.

Triệu Mỹ Quyên thấy sắc mặt Quân Triết Viễn tối đi thì tiếp tục châm dầu vào lửa: "Hôm qua bác sĩ Trương muốn đến kiểm tra sức khỏe cho Huyền Dạ, nhưng con nhỏ thô lỗ này không biết lên cơn điên gì, chết sống ngăn cản không cho khám, chẳng biết có phải cố tình muốn khiến bệnh tình của Huyền Dạ ngày càng nặng thêm không."

Ý trong lời nói rất rõ ràng, ám chỉ Lâm Tinh Dao có ý đồ bất chính, muốn hãm hại Quân Huyền Dạ.