Chương 8: Bị kẹt trong thang máy

Triệu Mỹ Quyên bực bội nói: "Ông đi kiểm tra sức khỏe cho Nhị thiếu gia đi, tôi đi thay quần áo trước đã."

Bà ta dính đầy cánh hoa, thật ghê tởm hết sức, phải nhanh chóng đi thay một bộ đồ khác. Bà ta ghét nhất là hoa anh đào, nhưng lão già Quân Triết Viễn kia lại không nỡ phá bỏ vườn hoa này, giữ lại để nhìn vật nhớ người. Hôm nay nếu không phải vì Quân Huyền Dạ ở đây, bà ta sẽ không bao giờ bước vào khu vực này.

Bác sĩ Trương là một người đàn ông ngoài 40, là bác sĩ tâm thần có chút tiếng tăm trong nước. Kể từ khi Quân Huyền Dạ đổ bệnh, ông ta đã trở thành bác sĩ riêng của anh.

Khác với sự thô lỗ của Bablu, ông ta tỏ vẻ lịch sự nhã nhặn: "Chào Nhị thiếu phu nhân, tôi là bác sĩ riêng của Nhị thiếu gia, rất rõ bệnh tình của cậu ấy. Nghe nói hôm qua Nhị thiếu gia tái phát bệnh, tôi đặc biệt đến để kiểm tra sức khỏe cho cậu ấy, cho nên..."

Nào ngờ Lâm Tinh Dao hoàn toàn không nể mặt ông ta, không đợi ông ta nói hết câu, cô đã đẩy Quân Huyền Dạ đi xa.

Tuy bác sĩ Trương cảm thấy mất mặt, nhưng vẫn mặt dày đi theo.

"Nhị thiếu phu nhân cũng mệt rồi, để tôi đẩy Nhị thiếu gia..."

Tay còn chưa chạm vào xe lăn, một cái tát đã giáng xuống mặt ông ta.

Bác sĩ Trương ôm mặt, vô cùng ấm ức: "Nhị thiếu phu nhân, sao... sao cô có thể tùy tiện đánh người?"

Lâm Tinh Dao còn chẳng thèm nể mặt Triệu Mỹ Quyên, huống chi là người chỉ cần nhìn qua là biết ngay là chó chạy vặt.

Tình trạng của Quân Huyền Dạ cho dù không liên quan trực tiếp với bác sĩ Trương thì cũng có quan hệ gián tiếp. Lùi một vạn bước mà nói, dù bác sĩ Trương hoàn toàn không biết gì thì ông ta cũng là một lang băm vô dụng, làm chậm trễ bệnh tình chẳng khác gì gϊếŧ người.

Lâm Tinh Dao liếc ông ta: "Nếu tôi là ông, tôi tuyệt đối sẽ không tự chuốc lấy khổ."

Bác sĩ Trương nhận lệnh của Triệu Mỹ Quyên, hôm nay phải kiểm tra lại cho Quân Huyền Dạ, xác nhận xem tình trạng sức khỏe của anh đã xấu đến mức nào. Vì vậy dù bị ăn một cái tát, ông ta cũng không chịu lùi bước.

Ông ta giữ thái độ của một bác sĩ, nói: "Nhị thiếu phu nhân, khám bệnh cho Nhị thiếu gia là trách nhiệm của tôi, cô cứ cản trở mãi, có phải là có ý đồ gì khác không?"

Hay lắm, dám đổ vấy tội lên đầu Lâm Tinh Dao.

"Ông khám bệnh cho Nhị thiếu gia? Càng khám càng nặng, đó là trách nhiệm của ông sao? Vậy mà cũng dám tự xưng là bác sĩ?"

Mặt bác sĩ Trương tái mét: "Nhị thiếu phu nhân, cô... cô nói vậy là có ý gì?"

Lâm Tinh Dao mỉm cười nhạt: "Trách nhiệm của người thầy thuốc là chữa bệnh cứu người, chứ không phải vì tiền mà bất chấp thủ đoạn. Người làm trời nhìn, coi chừng gặp báo ứng."

Nói xong cô đẩy xe lăn đi thẳng.

Bác sĩ Trương đứng sững sờ tại chỗ: Cô ta nói vậy là có ý gì? Chẳng lẽ cô ta nhìn ra điều gì rồi?

Bác sĩ Trương không dám chần chừ, vội vàng chạy đi gặp Triệu Mỹ Quyên, kể lại sự nghi ngờ của mình, rồi nói: "Phu nhân, không giấu gì bà, vừa nãy tôi thấy sắc mặt Nhị thiếu gia dường như tốt hơn rất nhiều, nếu không phải là hồi quang phản chiếu thì chính là..."

"Là cái gì? Chẳng lẽ con nhỏ thô lỗ đó có thể cứu thằng điên kia sao?"

Bác sĩ Trương trầm ngâm: "Nếu là lúc mới bắt đầu thì rất khó nói, nhưng bây giờ Nhị thiếu gia đã bệnh nặng tới mức nguy kịch rồi, lại không phải cao nhân ẩn dật gì thì làm sao có thể nói cứu là cứu được? Chỉ là..."

"Chỉ là cái gì?"

"Tôi lo lắng sau khi Nhị thiếu gia qua đời, cô ta sẽ nói năng lung tung bên ngoài."

"Nói lung tung?" Triệu Mỹ Quyên đập bàn cười lạnh: "Một con nhỏ thô lỗ xuất thân từ gia đình nhỏ thì có thể làm mưa làm gió trong nhà họ Quân chắc?"

Tuy nói là vậy, nhưng Triệu Mỹ Quyên cũng hơi hối hận. Sớm biết người gả vào là loại người khó đối phó thế này, đáng lẽ lúc đầu bà ta nên kịch liệt phản đối chuyện cưới vợ xung hỷ.

"Chờ thằng điên kia chết rồi thì tống cổ nó ra khỏi nhà. Cô ta tưởng mình là nhân vật quan trọng lắm sao?" Triệu Mỹ Quyên nghĩ lại: Để tránh đêm dài lắm mộng, chi bằng tiễn bọn họ thêm một đoạn nữa.

Ban ngày, người giúp việc có đến vài lần để đưa thuốc, Lâm Tinh Dao đương nhiên sẽ không để Quân Huyền Dạ uống mấy thứ linh tinh nữa, ngay cả cơm canh cũng do cô đích thân kiểm tra, xác nhận không có vấn đề gì mới cho Quân Huyền Dạ ăn.

Buổi tối, Lâm Tinh Dao lại đút thuốc cho Quân Huyền Dạ một lần nữa.

Lúc này Quân Huyền Dạ đã hồi phục thêm chút, nói chuyện vẫn hơi lúng búng: "Tôi... hồi phục?"

Lâm Tinh Dao hiểu ý anh: "Dù sao anh cũng bệnh lâu rồi, không thể quá vội vàng, nhưng sẽ nhanh chóng hồi phục thôi, tin tôi đi."

Cô đắp chăn cho Quân Huyền Dạ: "Ngủ đi."

Quân Huyền Dạ nghe vậy thì nhắm mắt lại, rất nhanh đã chìm vào giấc ngủ, đến cả chính anh cũng cảm thấy hơi nực cười, rõ ràng chỉ là người quen biết chưa lâu, nhưng lúc này lại trở thành người anh tin tưởng và dựa dẫm nhất. Ngược lại, những người thân "ruột thịt" ngoài kia lại biến thành kẻ địch cần đề phòng mọi lúc.

Lâm Tinh Dao ngủ trên ghế sô pha, trước khi ngủ còn nghĩ đợi sau khi Quân Huyền Dạ hồi phục, phải bảo anh sắp xếp cho cô một căn phòng mới được.

Ngày hôm sau, Lâm Tinh Dao vẫn như thường lệ đưa Quân Huyền Dạ ra ngoài đi dạo. Điều trị bằng thuốc là một phần, nhưng tâm trạng của bệnh nhân cũng rất quan trọng, đi dạo sẽ có lợi hơn cho việc hồi phục của anh.

Vẫn là đi thang máy xuống lầu, nhưng cửa thang máy vừa đóng lại, xung quanh đột nhiên chìm vào một màu tối đen.

Mất điện rồi sao?

Lâm Tinh Dao vội vàng nhấn nút gọi khẩn cấp trong thang máy, nhưng hoàn toàn không liên lạc được với ai, điện thoại cũng không gọi ra được, rõ ràng là tín hiệu đã bị chặn.

Lâm Tinh Dao khẽ nheo mắt lại: Chuyện này...

Chuyện này đương nhiên không phải là sự cố mất điện đơn thuần, mà là do có người cố ý gây ra.

Để đề phòng đêm dài lắm mộng, Triệu Mỹ Quyên dứt khoát đẩy nhanh tiến độ, cố ý tạo ra sự cố mất điện.

Việc thang máy mất điện và bị kẹt vài giờ, đối với người bình thường có lẽ không là gì, nhưng đối với người đã dùng cỏ Mê Tâm lâu ngày như Quân Huyền Dạ, điều này sẽ làm tăng tốc độ kí©h thí©ɧ thần kinh. Đặc biệt là trong môi trường kín mít, ngột ngạt của thang máy, ngay cả người bình thường cũng sẽ cảm thấy hoảng loạn, Quân Huyền Dạ chắc chắn sẽ bị tái phát bệnh điên.

Bệnh của anh đã rất nặng, bệnh điên tái phát càng thường xuyên sẽ càng đẩy nhanh tốc độ tiêu hao sinh mệnh còn lại của anh. Một khi xảy ra bất kỳ tai nạn nào, trách nhiệm sẽ đổ hết lên đầu Lâm Tinh Dao, lúc đó không chỉ là chuyện bị tống cổ ra khỏi nhà nữa, mà còn phải chịu trách nhiệm trước pháp luật.

Lỡ như thằng điên kia lên cơn phát cuồng, gây ra chuyện gì đó làm tổn thương người khác thì càng đáng đời Lâm Tinh Dao, ai bảo cô tự ý mở còng tay cho thằng điên đó. Cô nghĩ rằng đưa thằng điên đó đi dạo vài vòng là anh có thể khỏi bệnh rồi che chở cho cô thật sao? Thật nực cười!

Lúc này, quản gia Chu xu nịnh chạy tới hỏi: "Phu nhân, đã bị nhốt cũng khá lâu rồi, còn phải đợi bao lâu nữa ạ?"

Quản gia Chu nóng lòng muốn thấy Lâm Tinh Dao gặp xui xẻo, bà ta đã bị Lâm Tinh Dao chơi xỏ vài lần nhưng lại không làm gì được cô, bây giờ thì tốt rồi, con nhỏ thô lỗ này đã chọc giận phu nhân, phu nhân sẽ đích thân đối phó với cô.

Triệu Mỹ Quyên ngồi thảnh thơi trong phòng khách tầng một nhấp cà phê: "Không cần vội, Nhị thiếu phu nhân thông minh lắm, nói không chừng còn có thể tự sửa thang máy rồi bò ra ngoài đấy."

Trong thang máy chỉ có Lâm Tinh Dao và Quân Huyền Dạ, bất kể ai xảy ra chuyện gì, bà ta đều rất vui.

Uống hết một ly cà phê, Quân Triết Viễn đã nửa tháng không về nhà, nay đột nhiên trở về khiến Triệu Mỹ Quyên bất ngờ, bà ta vội vàng chạy tới đón: "Ông xã, không phải ông nói tuần sau mới về sao? Sao lại về sớm thế?"