Chương 4: Chồng tôi đâu phải phạm nhân, tại sao phải bị khoá lại?

Trong lòng quản gia Chu bực bội, thầm nghĩ: Được, cô không sợ chết thì để cô làm hết vậy, lát nữa bị tên điên kia bắt nạt thì đừng có khóc lóc cầu xin chúng tôi.

Nói rồi bà ta dẫn theo hai người giúp việc nam rời đi.

Cửa phòng vừa khép lại, Lâm Tinh Dao quay lưng đổ hết thuốc xuống bồn cầu.

Khi thuốc vừa được mang vào, cô đã ngửi thấy trong mùi thuốc Đông y đậm đặc ẩn chứa một mùi chua nhẹ thoang thoảng, mùi chua này rất đặc biệt, chính là mùi hương đặc trưng tỏa ra từ cỏ Mê Tâm.

Loại cỏ Mê Tâm này có tác dụng gây ảo giác, dùng lâu dài sẽ làm rối loạn tinh thần, dẫn đến các triệu chứng điên dại, cuối cùng khiến người ta kiệt quệ mà chết. Vì cỏ Mê Tâm rất hiếm, chỉ có ở khu vực Bắc Miến Điện nên trong nước không có mấy người có thể nhận ra.

Ban đầu Lâm Tinh Dao còn nghi ngờ có thể là Quân Huyền Dạ giả điên giả khùng, nhưng nhìn tình hình này, Quân Huyền Dạ đúng là bị điên thật, chỉ là điên này khác với bệnh tâm thần, đây là loại điên do người khác tạo ra.

Xem ra vũng nước đυ.c của nhà họ Quân còn sâu hơn cô tưởng.

Khoảng nửa giờ sau, Quân Huyền Dạ cuối cùng kiệt sức, ngất lịm trên giường.

Lúc này Lâm Tinh Dao mới ung dung đi qua, bắt mạch cho anh. Triệu chứng quả nhiên giống như cô dự đoán, hơn nữa đã đến giai đoạn cuối, nếu cứ mặc kệ, trong vòng một tháng chắc chắn sẽ xuống suối vàng.

Lại cẩn thận ngắm nhìn Quân Huyền Dạ, phải thừa nhận người đàn ông này đúng là cực phẩm, ngũ quan gần như không thể tìm ra chút khuyết điểm nào, khi kết hợp lại càng trở nên tuấn tú vô cùng. Một người đàn ông như thế này lẽ ra phải đứng trên đỉnh cao, rốt cuộc vì sao lại trở nên thảm hại đến mức này?

Cổ tay và mắt cá chân của anh đều bị xích lại, trải qua một hồi giãy giụa mạnh bạo vừa rồi, lúc này đã xuất hiện những vết máu.

Lâm Tinh Dao lấy chìa khóa cô tiện tay moi được từ chỗ quản gia Chu lúc nãy ra, cởi xiềng xích cho anh.

Cỏ Mê Tâm có thể mê hoặc tâm trí, gây ra triệu chứng điên dại, nhưng cũng sẽ có lúc tỉnh táo gián đoạn chứ không khiến người ta hôn mê bất tỉnh sau khi phát bệnh. Trong khi Quân Huyền Dạ lại chỉ có lúc điên loạn hoặc đờ đẫn hôn mê, chắc chắn là còn có thủ đoạn khống chế khác.

Lâm Tinh Dao lấy một viên thuốc ra cho anh uống, sau đó lại sờ sau gáy anh, dường như chạm phải thứ gì đó, cô dùng sức rút ra thì rút được một cây kim bạc. Người đàn ông khẽ rên lên vì đau, nhưng sắc mặt lại tốt lên rõ rệt.

Màu của cây kim bạc đã hơi sẫm, chứng tỏ nó đã ghim vào não từ lâu. Thật là độc ác!

"Tôi từng gϊếŧ người, cũng từng cứu người. Quân Huyền Dạ, lần này cứu anh, hy vọng anh đừng khiến tôi thất vọng."

Cô nói xong, giúp Quân Huyền Dạ chỉnh lại tư thế ngủ thoải mái hơn, còn chu đáo đắp chăn cho anh.

Chiều tối, có người giúp việc mang đến mấy bộ quần áo, nhìn bao bì thì biết đều là hàng hiệu nhưng đều là những nhãn hiệu không mấy nổi tiếng.

Lâm Tinh Dao cũng không khách sáo, chọn một bộ váy mình thích, sau đó vào phòng tắm tắm rửa, thay quần áo mới.

Khi bước ra, toàn bộ khí chất và ngoại hình của cô đã hoàn toàn lột xác.

Thật ra cô rất xinh đẹp, khuôn mặt trái xoan nhỏ nhắn tinh tế, đôi mắt hạnh long lanh sắc sảo, thân hình lại hoàn hảo không chê vào đâu được. Trước đây để hợp với thân phận "cô gái nhà quê", cô cố ý làm da mình đen đi, còn vẽ thêm bọng mắt khiến cả người trông có vẻ xám xịt, tồi tàn.

Lúc này ở nhà họ Quân, cô không cần phải che giấu nữa nên đã tẩy trang, cởi bỏ bộ quần áo rẻ tiền, khoác lên mình bộ váy liền màu trắng tinh, cả người trông như một đóa phù dung vừa thoát khỏi mặt nước.

Khi quản gia Chu quay lại, nhìn thấy cô thì suýt nữa đã nhận nhầm người. Mãi cho đến khi Lâm Tinh Dao hỏi: "Có chuyện gì? Lần sau vào nhớ gõ cửa."

Qua giọng nói của cô, quản gia Chu mới xác nhận đây đúng là Nhị thiếu phu nhân.

"Tứ tiểu thư đã từ trường trở về, nghe nói trong nhà có người mới, bảo cô qua gặp."

Nhà họ Quân tổng cộng có bốn người con, chỉ có Tam thiếu gia Quân Tử Hào và Tứ tiểu thư Quân Vũ Phi là con của phu nhân hiện tại, những người còn lại đều là cùng cha khác mẹ.

Quản gia Chu thấy Lâm Tinh Dao vẫn ngồi trên ghế sofa đọc sách, không có ý định đi thì giục thêm một lần nữa.

Lâm Tinh Dao mới lười biếng nói một câu: "Nếu em chồng muốn gặp tôi thì nên tự mình đến đây, làm gì có chuyện người lớn lại đi gặp người nhỏ chứ?"

Quản gia Chu bị câu nói của cô chọc cười: "Tôi nói này Nhị thiếu phu nhân, cô giả bộ ra oai trước mặt người giúp việc như bọn tôi thì được, nhưng Tứ tiểu thư là ai? Đó là viên ngọc quý trong lòng lão gia và phu nhân, là chủ nhân chính thức của căn nhà này, cô lại dám gọi cô ấy đến gặp mình?"

Lâm Tinh Dao lật một trang sách, chăm chú xem, nói một cách thờ ơ: "Không muốn đến cũng được, vừa hay tôi cũng không muốn gặp."

Quản gia Chu không nhịn được bật cười: "Được được được, cô không biết điều như vậy, lát nữa xem Tứ tiểu thư dạy dỗ cô thế nào. Cô ấy là người được yêu chiều nhất nhà họ Quân chúng tôi, không ai dám chọc vào đâu!"

Quản gia Chu nói xong thì hầm hừ bỏ đi.

Lâm Tinh Dao cuối cùng cũng đặt sách xuống, đứng dậy, nhưng không phải bị câu nói cuối cùng của quản gia hù dọa, mà là vì cô thấy Quân Huyền Dạ đã mở mắt.

Ánh mắt anh còn hơi mơ hồ, nhưng khác với mọi khi, vừa mở mắt ra là điên cuồng gào thét đánh đấm, lúc này anh rất yên tĩnh. Anh lặng lẽ nhìn chằm chằm trần nhà một lúc lâu, sau đó mới xoay chuyển tròng mắt, ánh mắt dừng lại trên người Lâm Tinh Dao.

"Nằm lâu như vậy mệt rồi phải không? Ngồi dậy một lát đi."

Quân Huyền Dạ không động đậy, cũng không nói lời nào, giống như một con rối mặc cho Lâm Tinh Dao đỡ anh dậy, ngồi bên mép giường.

Lâm Tinh Dao nhìn dáng vẻ của anh thì khá hài lòng: "Anh hồi phục không tệ, tuy giờ còn hơi ngây ngốc nhưng không vội, rất nhanh sẽ có thể hoàn toàn bình phục."

Y thuật của cô rất cao siêu, cô đã nói sẽ cứu anh thì nhất định sẽ giúp anh hồi phục lại như ban đầu.

...

Quản gia Chu đã không ưa Lâm Tinh Dao từ lâu, chớp được cơ hội này thì vội dặm mắm thêm muối kể lể một hồi trước mặt Tứ tiểu thư.

Quả nhiên Quân Vũ Phi tức đến mức nghẹn họng: "Tôi muốn gặp chị ta là nể mặt chị ta rồi, chị ta không hiểu thì thôi, lại còn dám nói không muốn gặp tôi? Chị ta nghĩ mình là chị dâu tôi thật sao?"

Trước đây cô ta không thích lên tầng năm vì Quân Huyền Dạ là người quá lạnh lùng và kiêu ngạo, chưa bao giờ có thái độ tốt với cô ta. Sau này Quân Huyền Dạ phát điên thì trở nên rất đáng sợ, cô ta lại càng không muốn lên đó.

Hôm nay vì tức đến mức hồ đồ, nhưng đợi đến khi Quân Vũ Phi sầm mặt đẩy cửa bước vào, chuẩn bị cho nhỏ thô lỗ đó một bài học, cô ta lại thấy anh hai mình đang ngồi bên mép giường.

"Anh, anh hai, anh tỉnh rồi sao?" Quan hệ của cô ta và Quân Huyền Dạ rất nhạt nên không biết rõ bệnh tình của anh lắm.

Còn quản gia Chu vừa thấy Quân Huyền Dạ đã dậy thì cho rằng anh lại sắp phát điên, lại nhìn thấy xích chân xích tay của anh đều đã được tháo ra, bỗng chốc sợ đến biến đổi sắc mặt.

"Sao xích chân của Nhị thiếu gia lại bị mở ra rồi?" Quản gia Chu vội vàng sờ vào túi tìm chìa khóa, nhưng lại thấy trống không.

Đang thấy lạ, Lâm Tinh Dao cầm chìa khóa lắc lư trước mặt bà ta: "Bà đang tìm thứ này sao? Vừa nãy bà đánh rơi ở chỗ tôi, tôi thấy tay chân chồng tôi bị siết đến chảy máu nên đã giúp anh ấy mở khóa ra."

Quản gia Chu tức đến tái mặt: "Cô, cô dám mở còng mở xích cho Nhị thiếu gia?"

Lâm Tinh Dao hỏi ngược lại với vẻ mặt nghi hoặc: "Chồng tôi đâu phải phạm nhân, tại sao phải bị khóa lại?"