Chương 20: Chú muốn mượn một trăm triệu

Quân Huyền Dạ định rời đi, Trương Tuyết Mai nhiệt tình gọi lại: "Đây là cháu rể đấy à? Ôi chao, trông thật là phong độ, Dao Dao đúng là có phúc! Lại đây lại đây, ngồi xuống nói chuyện với thím một lát, hồi nhỏ Dao Dao nhà chúng ta thích nói chuyện với thím lắm, giờ lớn rồi, tính tình cũng khác hẳn."

Bà ta cũng thông minh, cố ý nhắc đến chuyện Lâm Tinh Dao hồi nhỏ để khơi gợi hứng thú của Quân Huyền Dạ.

Quả nhiên Quân Huyền Dạ đã ngồi xuống.

Trương Tuyết Mai nói bâng quơ vài chuyện cũ của Lâm Tinh Dao, sau đó chuyển chủ đề: "Hồi bé Vy Vy và Dao Dao thân thiết nhất, có bí mật gì cũng chia sẻ với nhau hết, hay là để Vy Vy kể cho cậu nghe nhé?" Rồi bà ta quay sang Triệu Mỹ Quyên: "Bà thông gia à, tôi thấy quang cảnh trong vườn đẹp quá, bà có thể dẫn tôi ra ngoài đi dạo một chút không?"

Vừa nhìn thấy Quân Huyền Dạ, Trương Tuyết Mai đã hối hận vô cùng. Nhà họ Quân giàu có như vậy, Quân Huyền Dạ lại trông hoàn toàn như người bình thường, biết thế lúc đầu bà ta đã không bị mỡ heo làm mờ mắt mà để Lâm Tinh Dao gả thay, kết quả là bây giờ con nhỏ thô lỗ đó đã thành phượng hoàng, hoàn toàn không coi họ ra gì.

Nhìn lại con gái mình, từ đầu đến cuối cứ dán mắt vào Quân Huyền Dạ, Trương Tuyết Mai đương nhiên nhìn ra suy nghĩ của con gái, vì thế có ý tạo cơ hội cho hai người ở riêng.

Bà ta nghĩ, ngay cả kiểu người thô lỗ như kia mà Quân Huyền Dạ cũng vừa mắt, chứng tỏ gu thẩm mỹ cũng chẳng cao sang gì, con gái bà ta ưu tú như vậy, chỉ cần Quân Huyền Dạ tiếp xúc một chút, chắc chắn sẽ thích ngay.

Triệu Mỹ Quyên cũng đã nhìn thấu suy nghĩ của hai mẹ con này từ lâu, bà ta cố tình muốn gây khó dễ cho Lâm Tinh Dao nên không ngại hạ mình cùng Trương Tuyết Mai đi dạo vườn hoa.

Đến khi trong phòng khách chỉ còn lại Quân Huyền Dạ và Lâm Tinh Vy, cô ta chủ động ngồi sát lại gần anh. Hôm nay khi ra ngoài cô ta đặc biệt xịt loại nước hoa mới mua, nghe nói loại nước hoa này có mùi nồng nàn, có thể khiến đàn ông nảy sinh cảm giác hưng phấn.

Quân Huyền Dạ quả thật đã ngửi thấy mùi hương trên người cô ta, cảm thấy mũi rất khó chịu, thầm nghĩ: Người phụ nữ này thật kỳ lạ, xịt nhiều nước hoa như vậy để che giấu mùi hôi nách à?

Lâm Tinh Dao cũng dùng nước hoa, nhưng hương thơm của cô rất nhẹ, chỉ thoang thoảng khiến người ta cảm thấy như được tắm mình trong gió xuân.

Lâm Tinh Vy chủ động hỏi: "Dao Dao đối xử với anh có tốt không? Tính tình con bé không được tốt lắm, anh đừng quá chấp nhặt với con bé."

Quân Huyền Dạ đáp: "Không, cô ấy rất dịu dàng." Trừ việc buổi sáng có tật xấu khi ngủ dậy là đạp anh xuống giường.

Lâm Tinh Vy lại nói: "Con bé lớn lên ở vùng núi, chưa từng trải sự đời, cử chỉ cũng thô lỗ."

Quân Huyền Dạ nhíu mày: "Thế à?"

Lâm Tinh Vy thấy phản ứng này của anh, còn tưởng Lâm Tinh Dao cố ý giả vờ trước mặt anh. Tốt lắm, nếu muốn giả vờ, tôi sẽ lột trần lớp ngụy tạo của cô, cho Quân Huyền Dạ biết cô là người như thế nào!

Cô ta cố ý nghiêng người về phía trước: "Tính cách Dao Dao rất hoang dã, tính tình cũng không tốt, hồi nhỏ còn hay đánh nhau với con trai, không như em, em luôn dịu dàng, lễ phép."

"Đánh nhau với con trai?" Quân Huyền Dạ suy nghĩ một chút: "Vậy thì chắc chắn là thằng nhóc kia đáng bị ăn đòn."

"Cũng không hẳn, con bé vốn ngang ngược, thường xuyên vô cớ bắt nạt người khác. Có lần con bé còn đánh một đứa trẻ khóa dưới chỉ vì nó lén nhìn con bé một cái." Lâm Tinh Vy cố tình bôi nhọ Lâm Tinh Dao, bịa đặt rất nhiều chuyện xấu cô đã làm, nào là ở trường thì bắt nạt bạn bè, cãi lời giáo viên, ra ngoài thì chọc bà cụ tức đến khóc, cướp tiền của ăn mày... thao thao bất tuyệt một hồi. Cuối cùng lại lấy mình ra so sánh: "Không như em, từ nhỏ em đã được giáo dục nghiêm khắc, bố mẹ cho em học ở những trường tốt nhất Vinh Thành, còn học nhiều môn nghệ thuật, ví dụ như piano, trà đạo. À, em pha trà rất ngon, có dịp anh nếm thử trà em pha nhé, em..."

"Xin lỗi, tôi không thích uống trà xanh." Quân Huyền Dạ đột ngột lạnh lùng ngắt lời khiến cô ta hơi bất ngờ, còn ngây ngô hỏi lại: "Em đâu có nói em chỉ biết pha trà xanh đâu?"

Quân Huyền Dạ không trả lời mà hỏi ngược lại: "Không phải cô nói Dao Dao lớn lên ở vùng núi sao? Vậy sao cô lại biết nhiều chuyện về cô ấy như vậy?"

"Hả?" Lâm Tinh Vy không để ý nên đã lỡ lời, đảo mắt một vòng rồi nói: "Em nói là những chuyện trước năm 10 tuổi, trước 10 tuổi con bé cũng ở thành phố, sau đó thì bị lạc, được một gia đình trên núi nhận nuôi nên mới lớn lên ở vùng núi. Vì tìm con bé mà những năm qua, bố em đã đi khắp nơi, chịu không ít khổ sở."

"Cô ấy từng bị lạc ư?"Lâm Tinh Dao giữ kín về quá khứ của mình, chưa bao giờ nhắc đến, Quân Huyền Dạ cũng không hỏi, lúc này mới biết những chuyện này.

Lâm Tinh Vy nói: "Vâng, tính con bé hoang dã lắm, ở nhà không ngồi yên nên thích chạy lung tung, từ nhỏ đã thích chơi bời với con trai. Lúc bố mẹ con bé còn sống cũng không quản thúc nổi, sau khi họ mất thì càng không ai quản được. Sau này bị lạc, nghe nói là do bị một cậu bé lừa đi."

Quân Huyền Dạ hỏi cô ta: "Vậy cô ấy được tìm về khi nào?"

Lâm Tinh Vy cũng không suy nghĩ kỹ, buột miệng nói: "Mới gần đây thôi, con bé lên thành phố làm công, có lẽ cảm thấy quá vất vả, lại nghe nói những năm nay bố em làm ăn tích góp được không ít nên mới chạy về nhận người thân."

Quân Huyền Dạ đã hiểu: "Vậy là cô ấy tự mình quay về. Còn bố cô lại có thể vừa kinh doanh phát đạt, vừa đi khắp nơi tìm người?"

Lâm Tinh Vy thoáng chốc lúng túng, vội vàng chữa lời: "Là bố em luôn cử người đi tìm con bé."

Quân Huyền Dạ đâu phải là kẻ ngốc, sao có thể không nghe ra thật giả? Anh cười lạnh, không vạch trần, muốn xem cô ta còn định bịa đặt thêm gì nữa.

Lâm Tinh Vy tiếp tục nói: "Sau khi con bé về, bố em mừng lắm, xem con bé như con gái ruột. Nhưng ai ngờ con bé nghe nói nhà họ Lâm chúng em có hôn ước với nhà họ Quân thì tham phú quý của nhà họ Quân mà sống chết đòi gả đến. Bố em thấy những năm qua đã thiếu nợ con bé, cộng thêm lúc đó em lại không có ở nhà, nhà họ Quân lại hối thúc gấp nên mới đồng ý để con bé gả thay em." Nói đến đây, Lâm Tinh Vy cố ý cúi đầu làm bộ thẹn thùng: "Thật ra người vợ ban đầu của anh là em..."

Quân Huyền Dạ nheo mắt lại, đôi mắt lạnh lùng lóe lên tia sáng nguy hiểm: "Thì ra là vậy."

Lâm Tinh Vy không nhận ra sự thay đổi trong ánh mắt anh, cố làm ra vẻ nũng nịu nói: "Anh Huyền Dạ? Em gọi anh như vậy được không? Cưới một người vợ như Dao Dao thật là thiệt thòi cho anh, con bé hung dữ lại không có giáo dưỡng, không như em, em sẽ chỉ thương yêu anh..."



Phòng khách tầng hai.

Lâm Tinh Dao khoanh tay ngồi trên sofa, nói với Lâm Hữu Cường: "Nói mục đích của chú đi, đừng lãng phí thời gian nữa."

Lâm Hữu Cường cười ngồi xuống: "Đã là người một nhà, chú cũng không quanh co nữa, công ty của chú đang nợ ngân hàng một khoản tiền, sắp đến hạn rồi, nhưng do dự án kinh doanh có vấn đề, tạm thời chưa trả được. Nhà họ Quân lại không thiếu gì tiền, chú muốn mượn 100 triệu để xoay xở."

"100 triệu thôi, đối với nhà họ Quân quả thật không đáng là bao." Lâm Tinh Dao cười: "Nhưng dựa vào đâu mà phải cho chú mượn?"

Nói dễ nghe thì là mượn, ai mà chẳng biết đó là bánh bao thịt ném cho chó, một đi không quay lại.