Chương 12: Chiếm giường của anh

Lúc này, tuy Quân Huyền Dạ vẫn ngồi trên xe lăn nhưng toàn thân anh lại tỏa ra khí chất lạnh lẽo âm u, khi nổi giận lại càng giống như một Diêm Vương sống.

Ngô Liên Liên không ngờ lại bị vạch trần giữa đám đông, dù sao đàn ông thường không nhạy cảm với trang sức.

Mà con nhỏ nhà quê này cũng không thể nào từng thấy qua đồ tốt, nào ngờ cô lại đeo món quà đó cho con chó, chẳng phải là châm biếm món quà của cô ta chỉ xứng cho chó đeo sao? Còn con ngốc Quân Vũ Phi kia, nhìn ra thì thôi đi, còn nói toẹt ra, giờ bảo cô ta biết giấu mặt vào đâu?

Cô ta đang định giải thích, Quân Thành Hạo đã lên tiếng trước: "Em hai đừng giận, đây hẳn là hiểu lầm, chắc là chị dâu em cũng bị người ta lừa, mua phải đồ giả mà không biết. Ngày mai anh sẽ mua lại một món quà gặp mặt khác cho em dâu."

Quân Huyền Dạ nói: "Không cần đâu, mắt thẩm mỹ của vợ tôi cao, sợ anh cả chọn không vừa ý. Nếu anh cả có lòng, chi bằng cứ quy thành tiền mặt đi."

Lâm Tinh Dao lập tức vui vẻ.

"Số thẻ của tôi là: 55000xxxx, thẻ của Hợp tác xã tín dụng nông thôn, tốt nhất đừng chuyển khoản liên ngân hàng, không thì lại mất phí, chị dâu sẽ xót đấy."

Lòng Ngô Liên Liên rỉ máu: Hai vợ chồng này sao có thể trơ trẽn đến mức này? Ai lại đi quy đổi quà thành tiền mặt rồi báo số thẻ thẳng thừng như vậy? Lại còn ám chỉ cô ta keo kiệt, ngay cả phí chuyển khoản cũng xót, thật là quá đáng!

"Được." Quân Thành Hạo không bận tâm, còn hỏi: "Một triệu đủ không?"

Cái gì? Một triệu ư? Lòng Ngô Liên Liên càng đau thắt lại, liên tục nháy mắt ra hiệu cho chồng: "Chỉ là quà gặp mặt thôi, đâu cần đắt đến thế! Một trăm ngàn là đủ mua một món trang sức rất đẹp rồi!"

Lâm Tinh Dao thấy vẻ mặt của Ngô Liên Liên lúc này rất thú vị, không nhịn được muốn khiến cô ta đau lòng hơn.

"Tôi lớn lên ở nông thôn, chưa từng thấy sự đời, cũng thật sự không biết một triệu có mua được trang sức vừa ý không. Hay là... hai triệu đi. Anh cả, anh có thấy nhiều quá không? Nếu xót tiền, bớt một chút cũng được."

Lâm Tinh Dao không thiếu tiền, nhưng cũng tuyệt đối không chê tiền nhiều, có thể lấy thì sao lại từ chối?

Ngô Liên Liên tức đến mức sắp trợn lòi cả tròng mắt: Con ranh chết tiệt này, sao dám mở miệng đòi số tiền lớn như vậy? Chỉ là quà gặp mặt thôi, dựa vào cái gì mà đòi nhiều tiền đến thế!

"Không nhiều, em dâu vui là được." Quân Thành Hạo quả là người biết giữ bình tĩnh, nói xong thì chuyển tiền vào tài khoản của Lâm Tinh Dao ngay trước mặt mọi người.

Quân Triết Viễn đứng bên cạnh chứng kiến toàn bộ quá trình, đương nhiên cũng rất tức giận. Chuyện khiến ông ta tức giận là con trai cả quá hào phóng với người ngoài, còn ông ta mỗi lần về nhà xin tiền con trai đều bị giáo huấn một trận, lại còn rất keo kiệt. So với việc đó, thời Quân Huyền Dạ nắm quyền vẫn tốt hơn, anh chưa bao giờ so đo khi chi tiền cho ông ta.

Sau khi nói chuyện phiếm xong, mọi người lần lượt vào chỗ dùng bữa, người giúp việc liên tục dọn thức ăn và canh lên.

Quân Thành Hạo nhìn thấy những người giúp việc này đều rất lạ mặt nên hỏi: "Người trong nhà đều thay hết rồi sao?"

Nhắc đến chuyện này, Triệu Mỹ Quyên gần như không thể nuốt nổi cơm, nói: "Dạ dày tôi khó chịu, về phòng trước đây."

Kể từ khi con ranh Lâm Tinh Dao chết tiệt này bước vào cửa, bà ta gặp đủ chuyện xui xẻo. Tên vệ sĩ đắc lực nhất đột nhiên bị trục xuất, Quân Huyền Dạ lại khỏi bệnh một cách khó hiểu, và vừa tỉnh lại đã thay hết toàn bộ người giúp việc mà bà ta đã sắp xếp nhiều năm.

Giờ đây nhìn Lâm Tinh Dao, bà ta hoàn toàn không thấy cô gả đến để xung hỷ, mà là một đứa sao chổi mang đến xui xẻo cho bà ta.

Quân Triết Viễn không nhận ra sự khó chịu của vợ, hớn hở giải thích lại chuyện xảy ra sáng nay với Quân Thành Hạo.

Quân Thành Hạo nghe vậy thì cười: "Vẫn là em hai làm việc quyết đoán, nhanh chóng khiến cả nhà khoác lên bộ mặt mới."

Dinh thự nhà họ Quân lớn như vậy, việc vận hành và an ninh đều không thể thiếu người, chỉ trong vỏn vẹn một ngày, toàn bộ người giúp việc trong dinh thự không những được thay hết, mà còn có thể sắp xếp ổn thỏa tất cả các vị trí trong thời gian ngắn, thủ đoạn này quả thực cao tay.

"Nếu ngay cả gia đình nhỏ cũng không quản lý được, làm sao quản lý được nơi lớn hơn?" Quân Huyền Dạ lạnh nhạt đáp lại một câu, thuận tay gắp một miếng hải sâm cho Lâm Tinh Dao, giọng điệu lập tức trở nên dịu dàng: "Ăn nhiều chút, em gầy quá rồi."

Có qua phải có lại, Lâm Tinh Dao cũng gắp một miếng bào ngư đặt vào bát Quân Huyền Dạ: "Anh vừa khỏi bệnh nặng, cũng cần bồi bổ."

Thế là những người mang suy nghĩ riêng trên bàn ăn bất ngờ bị đút một miệng cơm chó.

Sau khi về phòng, Lâm Tinh Dao lại bắt mạch cho Quân Huyền Dạ rồi đưa cho anh một viên thuốc để uống.

Quân Huyền Dạ tin tưởng Lâm Tinh Dao tuyệt đối, không chút do dự uống thuốc xong rồi mới hỏi: "Rốt cuộc em cho tôi uống thuốc gì?"

Lâm Tinh Dao nháy mắt với anh, tinh nghịch nói: "Thuốc độc, hi hi! Giờ anh biết thì muộn rồi nhé, anh đã uống liên tục mấy ngày rồi."

Quân Huyền Dạ: "Em cho, dù là thuốc độc tôi cũng uống."

Lâm Tinh Dao nói: "Ngốc quá, anh dễ tin người như vậy sao, lỡ như tôi cứu anh trước, sau đó lợi dụng anh làm chuyện xấu, cuối cùng lại gϊếŧ anh thì sao?"

Quân Huyền Dạ: "Vậy thì không cần lãng phí thuốc nữa, em muốn làm gì cứ việc sai bảo là được. Muốn mạng tôi cũng cứ việc mở lời."

Lâm Tinh Dao bật cười thành tiếng: "Anh sinh động như thế này vẫn thú vị hơn, viên thuốc đó là một loại viên giải độc tôi tự chế, có thể trị nhiều loại độc tố. Tôi có thói quen mang theo vài viên bên mình, phòng khi cần thiết. Ngoài giải độc thì không có tác dụng phụ nào khác."

Lâm Tinh Dao đã cứu rất nhiều người, nhưng riêng người đàn ông trước mắt này lại khiến cô cảm thấy càng nhìn càng thú vị.

"À có một việc cần nói với anh. Trước đây ở chung phòng với anh là để đề phòng anh bị người ta hãm hại, giờ toàn bộ dinh thự đều là người của anh, e rằng không ai có thể dễ dàng làm hại anh nữa. Tôi nghĩ có phải anh nên sắp xếp cho tôi một phòng riêng không? Hai ngày nay tôi ngủ trên sô pha khó chịu quá."

"Để em chịu thiệt rồi." Quân Huyền Dạ nghiêm túc suy nghĩ: "Theo lý mà nói đúng là nên chuẩn bị cho em một phòng riêng, nhưng làm như vậy người khác sẽ biết giữa tôi và em có vấn đề."

Lâm Tinh Dao cũng hơi bối rối: "Đúng là vậy. Hay là mua thêm một chiếc giường nữa? Ừm, mua một chiếc giường sô pha đi, ban ngày gấp lại, cũng không dễ bị phát hiện."

"Được." Quân Huyền Dạ lập tức sai người đi làm.

Một giờ sau, chiếc giường sô pha đã được mang đến. Phải nói là hiệu suất làm việc của cấp dưới Quân Huyền Dạ rất nhanh, nếu không phải lúc trước anh bị điên không thể ra lệnh thì đã không phải sống thê thảm suốt ba năm như vậy.

Chăn đệm được trải ra, Lâm Tinh Dao vừa định nằm xuống thì Quân Huyền Dạ đã chiếm chỗ trước.

"Anh có ý gì?"

"Sau này em ngủ giường lớn, tôi ngủ giường sô pha." Quân Huyền Dạ nói xong thì đắp chăn: "Ngủ sớm đi, chúc ngủ ngon."

Dù giường sô pha có tốt đến mấy thì cũng không thoải mái bằng giường lớn được. Quân Huyền Dạ đã nhường nhịn như vậy, Lâm Tinh Dao lập tức không khách sáo mà chiếm luôn chiếc giường lớn xa hoa của anh. Phải nói chiếc giường này thật sự rất thoải mái, vừa nằm xuống cô đã ngủ thϊếp đi rất nhanh.