Chương 11: Nghĩ Quân Huyền Dạ tôi là đồ vô dụng thật sao

Thấy Quân Huyền Dạ nhíu mày, Lâm Tinh Dao đoán được suy nghĩ trong lòng anh: "Quân tử báo thù mười năm chưa muộn, cần gì phải vội vàng trong hai ngày này? Kẻ hại anh hẳn là Triệu Mỹ Quyên, muốn loại trừ bà ta chẳng phải quá dễ dàng sao?"

Quân Huyền Dạ cười lạnh: "Chỉ dựa vào bà ta thôi sao? Người phụ nữ vô mưu đó, nhiều lắm cũng chỉ là con dao để người khác sai khiến, muốn xử lý bà ta, tôi có vô số cách, chỉ là không muốn để bà ta chết quá nhẹ nhàng. Nếu không, sao xứng với ba năm tôi bị còng tay?"

Khi anh nói chuyện, giọng điệu tuy thờ ơ nhưng sát khí trong đó lại không thể xem nhẹ.

Lâm Tinh Dao không khỏi nhớ lại một câu đánh giá mà cô từng đọc trong tài liệu về Quân Huyền Dạ trước đây: Người này lạnh lùng vô tình, có thù tất báo, kẻ nào đắc tội với anh đều có kết cục đều thê thảm.

Thế là Lâm Tinh Dao thầm thắp một cây nến cho Triệu Mỹ Quyên trong lòng, và thong thả chờ đợi màn kịch hay bắt đầu.

Buổi tối, Quân Triết Viễn đích thân lên gọi Quân Huyền Dạ xuống lầu dùng cơm, còn cười hớn hở nói: "Nghe nói con tỉnh lại, vợ chồng thằng cả đặc biệt từ tỉnh H về, cả Phi Phi cũng về nữa. Xem kìa, mặt mũi của con còn lớn hơn cả bố đây, mỗi lần bố về cũng chưa thấy chúng nó sốt sắng đến thế."

Quân Huyền Dạ rất không khách khí mà châm chọc: "Đó là vì mỗi lần bố về đều để đòi tiền, còn ra ngoài thì để chơi gái."

Rõ ràng là chủ gia đình này, nhưng Quân Triết Viễn lại tự biến mình thành một tên ăn chơi, đến con trai cũng không nể mặt ông ta. Năm xưa, bố ông ta còn nhiều lần bị ông ta chọc giận đến mức phải nhập viện, thế nên đã dứt khoát bỏ qua người con bất hiếu này, truyền vị trí nắm quyền nhà họ Quân cho cháu trai Quân Huyền Dạ.

Quân Triết Viễn cười gượng: "Huyền Dạ à, trước mặt người ngoài, ít ra con cũng phải giữ thể diện cho bố chút chứ."

Lâm Tinh Dao khẽ nhướng mày: Người ngoài? Nói tôi sao?

Khoảnh khắc tiếp theo, cô cảm thấy bàn tay mình ấm lên, thì ra là bị Quân Huyền Dạ nắm lấy. Anh ngước mặt lên, mỉm cười với cô: "Đã kết hôn rồi, vợ là người thân nhất."

Quân Triết Viễn bỗng nhiên bị đút cơm chó, trong lòng đầy bực dọc: Thằng nhóc thối này, từ nhỏ đến lớn chưa từng cho bố một nụ cười tử tế, sao lại cười dịu dàng như vậy với một người phụ nữ mới quen có mấy ngày, quả nhiên là cưới vợ rồi thì quên bố mẹ?

"Thôi, bỏ đi! Bố đi trước đây, hai đứa mau xuống lầu đi, mọi người đều đang chờ hai đứa dùng cơm đấy." Quân Triết Viễn rời đi với chút chua xót.

Đợi cửa đóng lại, Lâm Tinh Dao rút tay ra khỏi tay Quân Huyền Dạ: "Sau này không có sự đồng ý của tôi thì không được tùy tiện chạm vào tôi."

Quân Huyền Dạ lớn chừng này cũng chưa từng tiếp xúc nhiều với con gái, vừa rồi chỉ muốn ra mặt cho Lâm Tinh Dao nên mới nắm tay cô.

"Quân Triết Viễn vốn là người ích kỷ, lật lọng, ông ta nói em là người ngoài thực chất là một lời thăm dò, nếu tôi không thể hiện thái độ, tiếp theo ông ta sẽ gây khó dễ cho em."

Lâm Tinh Dao cười khẩy: "Lật lọng ư? Vậy cũng phải xem ông ta có bản lĩnh đó không."

Quân Huyền Dạ nói: "Tôi đương nhiên biết em không sợ, chỉ là không muốn gây thêm rắc rối cho em thôi."

Kể từ khi cô bước vào cửa, người nhà anh đã không ngừng gây khó dễ cho cô. Lúc đó tuy anh biết nhưng chỉ có thể bất lực đứng nhìn, thậm chí còn phải dựa vào cô để bảo vệ. Từ nay về sau, anh sẽ không còn yếu đuối như vậy nữa.

Khi Quân Huyền Dạ và Lâm Tinh Dao từ tầng năm xuống, phòng ăn rộng lớn đã chật kín người. Ngoài Quân Triết Viễn, Triệu Mỹ Quyên, Quân Vũ Phi đã gặp trước đó, còn có thêm một cặp nam nữ xa lạ.

Người đàn ông mặc vest lịch lãm, đeo kính gọng vàng, trông rất nho nhã, đó chính là Đại thiếu gia nhà họ Quân, Quân Thành Hạo, năm nay 32 tuổi.

Năm Quân Triết Viễn 17 tuổi, còn chưa tốt nghiệp đã làm phụ nữ mang thai, rồi chưa đợi con ra đời, Quân Triết Viễn đã thay lòng đổi dạ cặp kè với người khác, khiến mẹ ruột của Quân Thành Hạo sau khi sinh con vì quá đau buồn mà tự tử.

Người phụ nữ là Ngô Liên Liên, vợ của Quân Thành Hạo, vốn xuất thân từ gia đình hào môn nhưng vài năm trước, công việc kinh doanh gặp biến cố lớn, đột ngột phá sản. Địa vị của Ngô Liên Liên ở nhà chồng cũng vì thế mà tụt dốc không phanh, may mắn là chồng cô ta không ghét bỏ.

Quân Thành Hạo cười ha hả nói: "Em hai, sắc mặt em không tệ, xem ra hồi phục rất tốt, anh cả thật sự mừng cho em." Rồi lại không quên bắt chuyện với Lâm Tinh Dao: "Đây là em dâu mới vào cửa đúng không? Hai ngày nay anh đi công tác ở ngoài, không kịp gặp mặt, mong em đừng trách."

Nói rồi nhìn sang cô vợ bên cạnh.

Ngô Liên Liên hiểu ý, lấy một hộp đựng trang sức bằng nhung đỏ ra: "Đây là quà cưới mà chị và anh cả chuẩn bị cho em, mau xem có thích không."

Lâm Tinh Dao nhận lấy quà, mở ra xem: Chà, hóa ra là một chiếc vòng cổ đính hồng ngọc! Kiểu dáng của chiếc vòng rất đẹp, đặc biệt là viên hồng ngọc trên mặt dây chuyền lấp lánh dưới ánh đèn.

Người không hiểu biết chắc sẽ nghĩ nó rất đắt tiền, nhưng ánh mắt Lâm Tinh Dao sắc sảo vô cùng, chỉ liếc mắt một cái đã nhận ra chất lượng của viên đá quý rất bình thường. Phần dây chuyền chỉ được mạ một lớp vàng tây mỏng bên ngoài. Nói trắng ra, đây chỉ là một món hàng chỉ có vẻ ngoài chứ chẳng đáng giá gì.

Lâm Tinh Dao không vạch trần, nhưng cũng không thể hiện vẻ thích thú lắm, chỉ thản nhiên nói: "Cảm ơn anh cả, chị dâu."

"Thích là được rồi, người một nhà không cần khách sáo." Ngô Liên Liên ngoài mặt cười tươi roi rói, trong lòng lại chế giễu Lâm Tinh Dao quê mùa, chưa từng thấy sự đời. Cô ta nghe nói bố chồng tìm cho Quân Huyền Dạ một cô dâu xung hỷ, xuất thân từ gia đình nhỏ bé, khả năng cao là chưa thấy qua đồ tốt bao giờ, lấy đại một món quà chất lượng kém là có thể lừa được. Tuy cô ta không thiếu tiền, nhưng cũng sẽ không tùy tiện lãng phí cho người ngoài.

Quân Vũ Phi bên cạnh đang ôm chú chó cưng của mình, nhìn thoáng qua từ xa, không thấy rõ chất liệu của vòng cổ, chỉ thấy kiểu dáng đẹp, cô ta chua chát nói: "Anh cả, chị dâu, sao vừa đến đã tặng quà cho chị ta rồi? Em cũng thiếu một cái vòng cổ nè, sao không tặng em?"

Quân Thành Hạo cười cười: "Lớn rồi mà còn đòi quà? Được rồi, mai bảo chị dâu em chọn cho em một sợi."

Bỗng nghe Lâm Tinh Dao nói: "Em tư thích vòng cổ này sao? Hay là chị tặng em nhé."

"Thật sao?" Quân Vũ Phi hơi không dám tin, người phụ nữ này lại dễ nói chuyện như vậy? Hôm đó chỉ là mấy bộ quần áo mà cô còn giữ khư khư như bảo bối, trang sức mà anh cả tặng chắc chắn rất đáng tiền, sao cô lại nỡ nhường được?

Lâm Tinh Dao cười duyên dáng, công khai lấy vòng cổ ra khỏi hộp trang sức, còn chủ động đi đến bên cạnh Quân Vũ Phi.

Quân Vũ Phi nghĩ thầm: Con nhỏ thô lỗ này chắc chắn là cố ý giả vờ làm người tốt trước mặt mọi người. Hừ, cô dám giả vờ thì cô ta sẽ không khách sáo mà nhận.

Cô ta thầm đắc ý trong lòng, đưa tay ra định đón lấy, ai ngờ Lâm Tinh Dao lại đổi hướng khiến cô ta đón hụt, còn vòng cổ thì được cô thuận tay đeo vào cổ chú chó cưng: "Tốt lắm, rất hợp."

Quân Vũ Phi đang hơi tức giận, cúi đầu nhìn rõ chất liệu của chiếc vòng cổ, lập tức vô tư cười phá lên: "Ha ha ha, chị dâu đúng là keo kiệt quá đi, tặng vòng cổ mạ vàng. Ha ha ha, mà nói đi cũng phải nói lại, đeo cho cún cưng của em trông cũng xinh phết."

Quân Huyền Dạ lạnh lùng mở lời: "Đây chính là món quà mà anh cả dày công chuẩn bị cho vợ tôi sao? Anh nghĩ Quân Huyền Dạ này nằm liệt giường 3 năm nên đã thành kẻ vô dụng, lấy đồ giả để lừa gạt sao?"