Cổng thành đã hiện ra trước mắt, chỉ còn cách một hai trăm trượng. Tim Kỷ Bình An đập dồn dập đầy háo hức.
Tống Hoài Dự cưỡi ngựa tiến lại: “Kỷ muội, phía trước có đoàn người đưa tang, chúng ta cần nhường đường.”
Kỷ Bình An gật đầu, Đông Xuân liền gõ khẽ chuông treo trong xe, lên tiếng bảo phu xe nép vào.
Xe ngựa đỗ sát mép đường.
Kỷ Bình An chưa từng thấy đám tang ở cổ đại, trong lòng không nén được tò mò, bèn len lén nhìn ra qua khe rèm.
Đoàn người đưa tang tổng cộng chỉ có năm người.
Một người đi đầu gõ chiêng, người cuối rải tiền giấy.
Ở giữa là ba người còn lại, hai người khiêng cáng, trên đó là một phụ nhân chừng bốn mươi, mặt trắng bệch, môi tím đen, thoạt nhìn không có lấy chút sinh khí.
Trên người phụ nhân phủ một tấm chiếu cói.
Phía trước cáng là một nam nhân mặc đồ tang, có lẽ là con trai người chết, trong tay ôm bài vị ghi: “Từ mẫu: Trương Lý thị”.
“Cái chiếu cói này?” Kỷ Bình An khẽ lẩm bẩm đầy nghi hoặc.
Tống Hoài Dự ngồi trên lưng ngựa cao, dáng vẻ ngạo mạn, chậm rãi hạ mắt, nhìn nàng từ trên xuống:
“Dân nghèo sao sánh được với Kỷ gia giàu có. Một cỗ quan tài tầm thường cũng cần năm lượng bạc, mà dân thường ở Biện Kinh vất vả suốt năm, trừ ăn mặc đơn giản, e là không để dành nổi một quan tiền. Năm lượng bạc, có nhà phải tích cóp cả đời. Người chết mà không đủ tiền lo hậu sự, thì đành dùng chiếu cói phủ lên, rắc ít giấy tiền, một nắm đất vàng là xong.”
Kỷ Bình An: “…” Đây là thấy Kỷ gia nhiều tiền mà đỏ mắt nên bóng gió mỉa mai nàng không biết khổ hả?
Tiền của Kỷ gia cũng là tự mình làm ăn chân chính kiếm được, chứ đâu phải cướp bóc.
Dù sao nàng cũng là “hầu bao” mà nguyên tác viết sẵn để nam chính tới lấy. Để bảo đảm nam chính không gặp rủi ro khi tiếp nhận, nguyên tác đã thiết lập rõ ràng minh bạch: Kỷ gia buôn bán tơ lụa, trà, son phấn, y quán, tiệm gạo… toàn là sinh ý đàng hoàng.
“Khụ khụ.” Kỷ Bình An dùng khăn thêu che miệng, giả vờ yếu ớt ho khan mấy tiếng: “Biểu ca, ta chỉ thấy tấm chiếu có phần khả nghi nên mới nói vậy. Đang yên đang lành, sao huynh lại nhắc tới quan tài?”
Chân mày Tống Hoài Dự động nhẹ. Hắn ta đã chắc chắn nàng đang cố tìm cớ, bèn hỏi: “Ồ? Vậy biểu muội nói thử xem… tấm chiếu cói kia khả nghi chỗ nào?”
Kỷ Bình An:
“Bình thường đưa tang đều tránh để lộ dung mạo người chết, nên dân gian mới dùng chiếu cói để che. Nhưng người này lại chỉ đắp phần thân, không che mặt, để mặc người ngoài nhìn thấy. Đưa tang thường sẽ giữ thi thể lại ba, năm, bảy ngày. Tức là người này đã mất ít nhất ba ngày. Nay đã vào xuân, tiết trời bắt đầu ấm lên… người chết ba ngày, da mặt ngoại trừ nhợt nhạt thì chẳng có vết hoại tử, như thế là không bình thường, trừ khi…”