Chương 6

Thì ra là thế.

Kỷ Bình An lại thấy đau đầu.

Nàng vốn chẳng phải người trong quyển sách này, đọc truyện cũng chẳng kỹ càng, nguyên chủ trong truyện chẳng qua chỉ là một nhân vật bên rìa. Nàng làm sao có thể khắc cốt ghi tâm những quy tắc lễ nghi phức tạp, mà tự nhiên biểu hiện cho đúng được chứ?

Đông Xuân lại nói: “Khi nãy nhị công tử và tam tiểu thư vô lễ với tiểu thư, nhưng tiểu thư cũng chẳng để tâm, chỉ bình tĩnh ngồi yên. Chắn hẳn bọn họ cũng biết, tiểu thư không phải người dễ trêu vào.”

Kỷ Bình An: “…”

Hỏng rồi.

Nàng hoàn toàn không có bản năng phản xạ lễ nghi gì cả.

Mới chỉ một lần gặp mặt thôi, sơ hở đã lộ ra, sau này nếu thật sự vào phủ Thượng thư, chẳng phải sẽ lộ rõ thân phận giả sao?

Trong đầu nàng dường như đã hiện ra tám chữ to: “Thô lỗ vô lễ, hành vi thất thố.”

Kỷ Bình An nắm lấy tay Đông Xuân: “Đông Xuân, chúng ta từ xa tới, đối với Tống gia cũng chưa rõ ràng. Xét thái độ của biểu ca biểu tỷ, e rằng Tống gia không phải chốn dễ ở. Phụ thân để lại gia nghiệp to lớn, là phúc cũng là hoạ. Trước khi rõ ràng thái độ của Tống gia với Kỷ gia, chúng ta phải biết ẩn nhẫn, thận trọng hành sự, giữ lấy bình an.”

Đông Xuân gật đầu hiểu ý: “Nô tỳ đều nghe theo tiểu thư.”

Kỷ Bình An lại nói: “Ngươi hãy nhớ kỹ, tiểu thư nhà ngươi từ nhỏ thân thể yếu nhược, danh y đại phu xem qua vô số nhưng bệnh vẫn chẳng dứt. Không thể mệt nhọc, chẳng thể kinh sợ. Chỉ cần một chút kí©h thí©ɧ cũng có thể về Tây Thiên bất cứ lúc nào.”

Mắt Đông Xuân lập tức sáng như đèn cầy vừa thắp: “Tiểu thư, người thông minh tuyệt đỉnh!”

Kỷ Bình An: “…”

Nha đầu này lại tự lĩnh hội gì nữa vậy?

Xe ngựa lộc cộc chạy hướng về phía Biện Kinh.

Tựa như có tâm tư, xe của Tống Tri Âm chậm hơn Tống Hoài Dự nửa cái đầu ngựa.

Tống Tri Âm lại quay đầu, liếc mắt nhìn cỗ xe cách họ chừng năm bước phía sau, nhịn không được thở dài:

“Nhị ca, đèn l*иg treo trên cỗ xe kia, giấy làm đèn trông giống như thập sắc tiên của Ích Châu, Tứ Xuyên, loại giấy ấy cực kỳ đắt giá. Nghe nói tiểu thư nhà Ngô thị lang chỉ được ban một tờ màu thanh nhạt, trân quý vô cùng, dùng để chép thi từ mà cũng phải tiết kiệm nửa năm mới dám dùng hết. Cuối cùng còn đặc biệt giữ lại vài tờ làm kỷ niệm.”

Tống Hoài Dự nghe vậy cũng sinh lòng hứng thú, quay đầu nhìn kỹ chiếc đèn l*иg tưởng chừng mộc mạc kia. Trời chưa tối, đèn chưa thắp, đèn l*иg treo bên cỗ xe giản dị hoàn toàn không có gì nổi bật.