Chương 20

Đến mùa hè năm ngoái, trưởng công chúa dù có đeo khăn che mặt, không mở miệng nói chuyện, toàn thân vẫn tỏa ra một mùi hôi thối nồng nặc khiến người khác không sao làm ngơ được. Từ đó về sau, trưởng công chúa cũng không còn mấy khi ra ngoài nữa.

Tuy phò mã năm xưa chỉ là một văn quan nhàn chức, nhưng tranh mẫu đơn dưới tay ông lại vang danh thiên hạ.

Tống Tri Thư trải qua muôn vàn gian nan, tiêu tốn rất nhiều bạc, mượn được bức họa nổi tiếng nhất năm xưa của phò mã là Quốc sắc thiên hương, lại mất tròn một năm, phế bỏ vô số chỉ thêu và sản phẩm thêu, cuối cùng mới thêu thành bức Quốc sắc thiên hương này, gần như có thể đánh tráo thật giả, chỉ chờ một ngày làm nên tiếng vang.

Nghĩ tới đây, trong lòng Tống Tri Thư cũng được an ủi không ít, liền không khóc nữa.

Còn ở phía bên kia, Kỷ Bình An vì thân thể suy nhược, được Tống lão phu nhân miễn cho rất nhiều lễ tiết, bảo nàng cứ nghỉ ngơi mấy ngày trước, đợi khỏe hơn rồi mới gặp những người khác, lại còn đặc biệt sai người từ sáng sớm mời Lý đại phu của Hồi Xuân Đường tới khám bệnh cho nàng.

Tống lão phu nhân trong nguyên tác xuất hiện không nhiều. Trước hôm nay, Kỷ Bình An vẫn luôn cho rằng Tống lão phu nhân cũng giống như những người Tống gia trong nguyên tác, đều nhòm ngó gia nghiệp của nguyên chủ.

Lúc này bỗng nhiên được quan tâm chăm sóc giữa những ngày tháng vừa xuyên qua đã nơm nớp lo sợ, trong lòng Kỷ Bình An dâng lên một dòng ấm áp.

Trước khi để Lý đại phu vào, Kỷ Bình An đã đi trước một bước, bảo Đông Xuân mang ngân châm tới, sau khi châm kim thì điều chỉnh lại mạch tượng của mình.

Kỷ gia quả thực kinh doanh không ít dược phường, nguyên chủ cũng thật sự rất có hứng thú với y thuật, lúc hứng lên còn sưu tầm đến mấy chục bộ ngân châm.

Lần này tới đây, nguyên chủ sợ dọc đường có nhức đầu sổ mũi gì đó, nên đã bảo người chuẩn bị sẵn một ít thuốc thường dùng cùng một bộ ngân châm trên xe ngựa.

Vì vậy, Kỷ Bình An nói mình biết y thuật, Đông Xuân và Mục Thanh cũng không cảm thấy có gì kỳ quái.

Lý đại phu bắt mạch cho Kỷ Bình An, mày vừa nhíu lại thì không sao giãn ra được, sau đó cứ lắc đầu liên tục.

“Lý đại phu” Kỷ Bình An rút tay về: “bệnh của ta cũng không phải một hai ngày, rất nhiều danh y đều đã xem qua rồi.”

Lý đại phu thở dài nói: “Lão phu đã từng thấy qua y thuật của Kỷ cô nương, tự nhiên biết cô nương lòng dạ sáng như gương. Chỉ là trong lòng tiếc nuối, Kỷ cô nương tuổi còn trẻ mà lại mắc phải chứng bệnh quái lạ này, thân thể hao tổn nghiêm trọng, bất cứ lúc nào cũng có nguy hiểm đến tính mạng.”