Tống Tri Âm thu hoạch đầy tay, lúc rời đi còn cố tình liếc nhìn Tống Tri Thư đang đầy vẻ không vui.
Tống Tri Thư hừ một tiếng: “Nương, cây trâm lam ngọc đó, con cũng muốn có mà.”
Tống Tri Âm là đích tỷ, đại phu nhân đương nhiên thiên vị nàng ấy. Bởi thế mỗi lần Tống Tri Âm ra ngoài đều có đầy đủ vàng bạc trang sức, còn Tống Tri Thư thì không giống. Nàng ta là con của trắc thất, Tiêu gia đã sớm suy bại, chẳng còn của hồi môn gì đáng giá để nàng ta dùng làm thể diện. Đại phu nhân vốn đã hay keo kiệt, giờ đến đồ được chỉ đích danh tặng cho mình mà Tống Tri Thư cũng không có được thì...
Quả thật khinh người quá đáng.
Tính tình Tiêu Mạn vốn không phải kiểu hay tranh đoạt, chỉ ôn hòa nói: “Tri Âm là tỷ tỷ của con, con tranh với nàng ấy làm gì?”
“Con tranh sao? Rõ ràng là người ta ức hϊếp con.”
Tống Tri Thư tức đỏ cả mắt: “Người lúc nào cũng vậy, bênh người ngoài bắt nạt nữ nhi ruột. Người không đòi lại công bằng, con sẽ tự đòi.”
Nói xong, Tống Tri Thư vò khăn tay, quay người chạy mất.
Trở về phòng, càng nghĩ càng tức, nàng ta úp mặt lên bàn khóc một trận, nha hoàn thân cận bèn khuyên nhủ: “Tứ tiểu thư, người đừng khóc, chúng ta còn có Trưởng công chúa mà.”
Tống Tri Thư lau nước mắt: “Ta thật không hiểu, vì sao lần nào nương cũng không đứng về phía ta… chỉ bảo ta nhẫn nhịn vô điều kiện với Tam tỷ. Ta biết Tam tỷ là tỷ tỷ… ta cũng đâu thật sự muốn tranh giành hơn thua gì, ta chỉ muốn thắng một lần thôi… chỉ một lần… muốn để nương lấy ta làm kiêu ngạo, đứng về phía ta một lần… ngươi hiểu không?”
“Nô tỳ hiểu.” Nha hoàn vừa nói vừa lau nước mắt giúp nàng ta: “Vài hôm nữa chính là sinh thần của Trưởng công chúa. Đến lúc đó, tiểu thư dâng lễ vật đã chuẩn bị suốt một năm nay lên, nhất định sẽ được chú ý, giành được thiện cảm của Trưởng công chúa.”
Tống Tri Thư gật đầu.
Trưởng công chúa là trưởng tỷ của Hoàng đế, hơn Hoàng đế mười hai tuổi, là công chúa tôn quý nhất Đại Nghiệp.
Năm năm trước, phò mã vì cứu bệ hạ mà bỏ mạng. Trưởng công chúa và phò mã là thanh mai trúc mã, tình cảm vô cùng sâu nặng. Cái chết của phò mã đã giáng cho Trưởng công chúa một cú sốc rất lớn, khiến nàng ấy đổ bệnh nặng, phải nhờ mấy vị thái y cứu chữa suốt nửa năm mới giữ lại được tính mạng.
Chỉ là giữ được mạng rồi, Trưởng công chúa lại mắc phải một chứng bệnh kỳ lạ. Ban đầu bụng càng lúc càng cứng và đau tức, đến mùa đông năm kia, chỉ cần nàng ấy mở miệng liền toát ra mùi hôi khó chịu.