“Ngươi đã ba ngày không ăn uống gì, thân thể vốn đã hư tổn, đừng tiếp tục giày vò nữa. Luật pháp nghiêm minh, nhưng lần này ngươi chưa thật sự bị sát hại, cũng chưa bị thiêu… tội của con ngươi cũng không nặng, dù có bị phán xử thì cũng chẳng bị giam bao lâu đâu.”
“Thật… thật sao?”
Đôi mắt Trương Lý thị vừa đỏ vừa sưng, bà ấy vốn là phụ nhân quê mùa không biết chữ, lại càng không hiểu luật triều đình, cứ tưởng con trai mình đã phạm vào tội gϊếŧ người, sợ đến mức hồn phiêu phách tán.
Giờ nghe sư gia nói vậy, trong lòng mới nhẹ nhõm phần nào, liền kéo theo Trương Thạch cùng dập đầu cảm tạ.
…
Bận rộn suốt một ngày, đến khi trời sẩm tối mới xong việc.
Đông Xuân đỡ Kỷ Bình An lên xe ngựa, nàng cố ý lắc lư thân mình, suýt chút nữa ngã khỏi xe.
Tống Tri Âm vội đưa tay đỡ lấy nàng: “Tiểu biểu muội, thân thể muội cũng yếu quá rồi đó.”
Kỷ Bình An mỉm cười yếu ớt: “Bệnh từ trong thai, khiến biểu tỷ chê cười rồi.”
Ánh mắt Tống Hoài Dự dừng trên người Kỷ Bình An thật sâu, rồi xoay người lên ngựa.
Qua ba ngã rẽ, cả đoàn tới Tống phủ.
Trời đã tối, vốn cổng lớn Tống phủ nên đóng lại, nhưng vì Tống Hoài Dự và Tống Tri Âm vẫn chưa về, Tống gia cho người ra đứng chờ, nên vẫn chưa đóng cửa.
Kỷ Bình An tranh thủ trong xe ngựa dặm lại lớp phấn, giờ phút này trông sắc mặt càng thêm tái nhợt.
Nàng và Đông Xuân đi theo sau Tống Hoài Dự và Tống Tri Âm. Tới nội viện hậu trạch, Tống Hoài Dự đưa Kỷ Bình An tới nơi liền cáo từ.
Hắn ta chắp tay hành lễ, nhưng khi xoay người rời đi, lại bất chợt quay đầu lại: “Kỷ muội… y thuật của muội rất tốt…”
“Chỉ là bệnh lâu ngày nên quen thôi.” Kỷ Bình An mỉm cười khiêm tốn.
Ánh mắt Tống Tri Âm ánh lên tia trêu ghẹo, đảo qua lại giữa bóng lưng Kỷ Bình An và Tống Hoài Dự, cười kéo tay nàng đi vào trong: “Chúng con về rồi đây.”
“Sao giờ này mới về?”
Vừa bước qua cửa, Tống phu nhân đã lên tiếng, nhìn thấy Kỷ Bình An lại là một trận khen ngợi.
Kỷ Bình An cúi đầu thẹn thùng, hành lễ.
Trong nguyên tác, nguyên chủ chỉ là một nhân vật phụ mờ nhạt, gần như không có miêu tả gì rõ ràng. Lần đầu nàng ấy xuất hiện đã là sau khi ở Tống phủ được một thời gian. Bởi vì ngày đầu tiên nhập phủ lễ nghi không đủ chu toàn, nên bị bọn hạ nhân chê cười. Khi ấy chính là Tống Hoài Chương đứng ra mắng đám người đó, khiến nguyên chủ sinh ra ấn tượng tốt đầu tiên với hắn ta.