Chương 14

Trương Thạch nhăn mặt đau đớn: “Đại nhân?”

“Từng lời Kỷ cô nương vừa nói ngươi có nghe chứ? Mẫu thân ngươi là vì chịu kí©h thí©ɧ mạnh từ bên ngoài, khiến dương khí bị bế, không phát ra ngoài được, mới dẫn đến chứng giả hàn không có mạch. Nha dịch đã đi dò hỏi quanh nhà ngươi, hàng xóm đều nói sau khi bà ấy về, không có ai khác ra vào. Vậy thì người đã gây ra kí©h thí©ɧ khiến bà ấy bất tỉnh chết giả, ngoài ngươi ra, còn có thể là ai?”

“Không phải, ta không hại người.”

Trương Thạch ôm lấy Trương Lý thị, nước mắt chảy ròng ròng: “Nương… người mau nói gì đó giúp ta với!”

“Đại nhân!”

Trương Lý thị lúc này cũng rơi nước mắt đầm đìa: “Con ta… nó… nó không cố ý…”

Tống Hoài Dự: “Nói đi.”

Trương Lý thị vừa khóc vừa kể lại sự thật.

Thì ra hôm đó, bà ấy về nhà đúng lúc Trương Thạch cũng đang ở nhà tìm tiền. Vừa thấy người, hắn ta liền đòi tiền. Trương Lý thị khuyên vài câu, bảo hắn ta nên chi tiêu tiết kiệm, mau tìm việc làm, bà ấy không thể nuôi hắn ta mãi được nữa.

Không ngờ Trương Thạch vốn nhát gan kém cỏi nhưng lại có tính khí nóng nảy, liền cãi vã với mẫu thân.

Hắn ta đẩy mạnh một cái, Trương Lý thị ngã thẳng xuống giường, nằm bất động.

Trương Thạch cướp sạch tiền trên người bà ấy, chẳng thèm liếc nhìn lấy một cái, liền ra ngoài tiêu xài.

Đến khi tiêu hết tiền trở về, thấy Trương Lý thị vẫn giữ nguyên tư thế như lúc rời đi, hắn ta mới biết là đã gây ra họa.

Trương Lý thị nghẹn ngào nói: “Đại nhân… đứa nhỏ nhà dân phụ… thật sự không cố ý. Nó thật lòng nghĩ rằng ta đã chết, mới mong ta sớm đầu thai. Hơn nữa nó còn bán cả gia sản, đi vay mượn, tổ chức đám ma cho ta… nó đã tận tâm tận lực rồi.”

“Nương…”

Trương Thạch vừa khóc vừa ôm lấy bà ấy.

Tống Hoài Dự giận dữ thốt lên: “Mẫu chiều thì tử hư… ngươi một mực bao che hắn, chỉ khiến hắn càng ngày càng quá quắt.”

Trương Lý thị: “Đại nhân… nó là con của dân phụ, dân phụ không che chở nó… thì còn che ai đây?”

Tống Hoài Dự lắc đầu: “Cho Vương Bán Tiên vào đi.”

Lúc nãy khi Kỷ Bình An và Lý đại phu đang nói chuyện, Tống Hoài Dự đã thu được lời khai.

Vừa thấy Vương Bán Tiên, cả người Trương Thạch rụt lại như chim cút, trốn trong lòng Trương Lý thị.

Vương Bán Tiên kể lại toàn bộ cuộc trò chuyện giữa mình và Trương Thạch hôm đó cho mọi người nghe.

Thì ra hôm ấy, Trương Thạch vờ kể một câu chuyện mình nghe được, nhưng thực chất là bóp méo toàn bộ sự việc giữa hắn ta và Trương Lý thị rồi nói ra.