Tống Tri Âm cũng dùng ánh mắt đầy trách móc nhìn Kỷ Bình An: “Tiểu biểu muội, e là muội phải tiêu tài trừ tai rồi.”
Đúng lúc mọi người đang đợi Vương Bán Tiên tới chịu thẩm vấn, Trương Lý thị bỗng thở hắt ra một hơi lớn, tỉnh lại… sau đó trong dáng vẻ chật vật và điên dại, liều mạng liếʍ nước đá trên mặt đất.
Mọi người đồng loạt hít mạnh một hơi.
Trương Thạch thì sợ hãi đến mức hai chân đạp lia lịa trên đất: “Xác sống dậy… có ma!!!”
“Cái… cái này là…” Sắc mặt Lý đại phu tái nhợt: “Sao lại có chuyện chết rồi sống lại chứ?”
Kỷ Bình An bước lên một bước: “Bà ấy chưa chết, chỉ là bị bệnh mà thôi.”
Tống Tri Âm trợn to hai mắt: “Bệnh gì mà không có mạch, thân thể lạnh ngắt, trông hệt như xác chết?”
Kỷ Bình An: “Nhiệt chứng.”
Lý đại phu: “Nếu là nhiệt chứng… sao toàn thân lại lạnh thế?”
Mọi người nín thở nhìn Kỷ Bình An.
Sắc mặt nàng bình thản:
“Ta đoán Trương Lý thị hẳn đã ăn phải thứ gì quá mức nóng, dẫn đến tà nhiệt tích tụ sâu, hồi hộp run rẩy. Sau khi thân thể phát ra cảnh báo nhưng không được điều dưỡng đúng cách, lại chịu kí©h thí©ɧ mạnh từ bên ngoài, khiến dương khí bị tắc trong cơ thể, không thể phát ra, mới sinh ra chứng giả hàn không có mạch. Vì nguyên nhân là nhiệt khí nên dùng băng đá kí©h thí©ɧ, tự nhiên sẽ khiến bà ấy hồi tỉnh. Trong người bà ấy có lửa, nên tỉnh lại rồi mới liều mạng liếʍ nước đá trên mặt đất.”
“Âm dương hư thực, đạo cân bằng trong thân người như sương khói nhìn xem hoa, là thứ khó phân biệt nhất.” Lý đại phu chỉnh lại y phục, nghiêm mặt cúi người thi lễ với Kỷ Bình An: “Thụ giáo, cô nương.”
Kỷ Bình An cũng cúi người đáp lễ.
Đông Xuân khẽ kéo tay áo nàng, nhỏ giọng nhắc: “Tiểu thư, lễ lớn quá rồi.”
Kỷ Bình An: “…” Vậy nếu không cúi mình đáp lễ… thì phải đáp lễ kiểu gì?
Bên này Kỷ Bình An lễ sai, bên kia Lý đại phu lại tưởng nàng coi trọng mình, cảm động trong lòng, lại thi lễ thêm một lần nữa, lần này cúi thấp hơn Kỷ Bình An rất nhiều: “Cô nương khiêm tốn quá rồi.”
Kỷ Bình An: “…” Thì ra là nàng cúi thấp quá.
“Nương…”
Trương Thạch gào khóc thảm thiết, lao đến ôm chầm lấy Trương Lý thị: “Cuối cùng người cũng tỉnh rồi.”
Hắn ta siết chặt cổ Trương Lý thị: “Đại nhân, nay là mẫu thân ta đã tỉnh, tất cả chỉ là chẩn đoán nhầm, ta và mẫu thân có thể rời đi chưa?”
Ánh mắt Tống Hoài Dự tối lại, lạnh lẽo như mực, từng bước từng bước tiến lên, đá mạnh một cú vào vai Trương Thạch: “Đến nước này còn dám che giấu.”