Chương 11

“Nhưng thưa đại nhân, sinh thời mẫu thân vẫn luôn canh cánh trong lòng lời dạy không có tội gì bằng không con nối dõi. Bà luôn lo lắng chuyện hôn sự của tiểu nhân. Nhưng tiểu nhân nhà nghèo, thân không có gì đáng giá, lấy đâu ra tiền cưới thê tử? Chẳng lẽ không cưới được thê tử thì không cho mẫu thân nhập thổ nằm yên sao? Đại nhân, hôm nay tiểu nhân tổ chức tang sự, cũng là bất đắc dĩ mà thôi.”

Trong lúc Trương Thạch khai báo, Kỷ Bình An lặng lẽ đi tới bên cạnh Trương Lý thị, bắt mạch cho bà ta, rồi vén mí mắt bà lên, ra hiệu bảo Đông Xuân lấy gương đồng nhỏ, hắt một tia sáng phản chiếu vào nhãn cầu.

Tống Hoài Dự lặng lẽ thu hết mọi động tác của Kỷ Bình An vào mắt.

Một nha dịch đưa mắt dò hỏi có cần ngăn cản hay không, Tống Hoài Dự khẽ lắc đầu, không nói gì, nên bọn họ cũng không can thiệp.

Kỷ Bình An đưa gương lại cho Đông Xuân, Đông Xuân cẩn thận cất vào ngực áo:

“Tiểu thư, làm sao vậy ạ?”

Kỷ Bình An hạ giọng đáp: “Bây giờ ngươi mau ra ngoài bảo Mục thúc mau mua ít đá lạnh mang về.”

Vào mùa hè, người Biện Kinh chuộng đồ lạnh, vì vậy có không ít nhà chuyên xây hầm băng trữ đá từ mùa đông để dùng cho mùa hè.

Nay mới vào xuân, người trữ băng chắc chắn không ít.

Đông Xuân: “Tiểu thư muốn ăn đá à? Giờ này gấp quá, sợ không mua được đá tốt đâu.”

“Đừng nói nhảm.” Kỷ Bình An gõ nhẹ trán Đông Xuân một cái: “Đi nhanh đi, là để cứu người, phải nhanh mới được.”

Đông Xuân xoa trán rồi chạy vụt đi.

Tống Hoài Dự bảo Trương Thạch khai rõ tên tám vị đại phu, rồi cho người đi mời đến.

Chẳng mấy chốc, tám vị đại phu đều đã tới, lời họ nói không khác gì Trương Thạch, khiến Tống Hoài Dự lâm vào thế khó, chẳng lẽ thật sự là hồn phách của Trương Lý thị lưu luyến con trai?

Tống Hoài Dự lại sai người khiêng Trương Lý thị đến gần, tự mình kiểm tra kỹ lưỡng, phát hiện sau ót Trương Lý thị có một mảng bầm tím, rõ ràng là do va đập.

Trương Thạch cũng nhìn thấy, lập tức kêu lên: “Đại nhân, việc này không liên quan tới tiểu nhân, tiểu nhân cũng không biết vì sao lại có vết ấy…”

Tống Hoài Dự hỏi: “Trước khi mẫu thân ngươi xảy ra chuyện, có gặp ai khác không?”

Trương Thạch lắc đầu: “Mẫu thân vừa về đến nhà, tiểu nhân tưởng bà đang giận mình nên ra ngoài uống rượu. Khi quay về thì mẫu thân đã thế này rồi. Tiểu nhân không rõ bà có gặp ai khác hay không.”