“Tôi cứu cậu vì cậu và em trai tôi rất giống nhau… cả hai đều yếu ớt.”
“Ồ.” Cậu đáp, vẻ mặt nghiêm túc: “Vậy thì cảm ơn em trai của cậu nhé.”
“…”
“Em ấy… cũng là người chơi trò chơi này à?”
Một khoảng lặng kéo dài bao trùm.
“Đúng vậy. Nhưng em ấy đã chết ngay khi vào phụ bản đầu tiên… bị đồng đội gϊếŧ.”
“…”
“Thật ra cậu nói đúng.” Giọng Phong Bân không hề dao động, vẫn bình tĩnh như cũ: “Chúng ta vào nhà an toàn quá thuận lợi. Nếu không nhanh chóng tìm ra manh mối và cách đối phó với quái vật bên ngoài, khả năng cao sẽ có người bỏ mạng… Ngày mai phải dậy sớm hành động.”
“Ừm.”
Đêm ấy, Sư Ấu Thanh ngủ chập chờn. Cậu lại mơ, nhưng giấc mộng lần này không giống những lần trước.
Trong mơ, cậu đứng lặng trong phòng khách ngôi nhà nhỏ, từ xa vọng đến tiếng trẻ con khóc, nỗi sợ hãi len lỏi nhưng đôi chân lại cứng đầu bước về phía cầu thang, rồi dừng trước cửa phòng ngủ chính trên tầng hai – nơi phát ra ánh sáng le lói.
Cửa không khóa. Khi cậu đến gần, nó tự mở ra với âm thanh “kẽo kẹt” rợn người.
Không có dấu vết của Giang Hạo Phàm trong phòng. Trên chiếc giường lớn là một cậu bé chừng năm, sáu tuổi đang khóc.
Sư Ấu Thanh tiến lại gần, không hiểu sao hai tay lại chủ động bế cậu bé lên.
Cậu bé trong lòng nở một nụ cười nhìn cậu. Nhưng gương mặt ấy… gương mặt ấy…
Cậu hoảng loạn quăng nó trở lại giường. Trong khoảnh khắc chớp mắt, khuôn mặt ấy đã biến thành một gương mặt hoàn toàn xa lạ, đang tò mò nghiêng đầu nhìn cậu...
“Ê! dậy đi!”
Cậu thở hổn hển mở mắt ra. Khuôn mặt ướt đẫm mồ hôi, như vừa được kéo ra khỏi cơn ác mộng.
Phong Bân đang đứng cạnh giường, ánh mắt nhìn cậu có chút kỳ quái.
Cậu ngước nhìn đồng hồ – đã tám giờ sáng.
“Xin lỗi, tôi gặp ác mộng.” Cậu lẩm bẩm, đưa tay lau mồ hôi, rồi ngồi dậy.
Người mới ai cũng có thể rơi vào hoảng loạn. Gặp ác mộng không phải chuyện hiếm, mất kiểm soát hay sụp đổ cũng là điều bình thường. Phong Bân thấy cậu ổn thì không nói thêm gì, mở cửa rời đi.
Khi Sư Ấu Thanh ra khỏi phòng, phòng khách đã rộn ràng tiếng nói. Những người chơi còn lại đang ăn sáng ở bàn.
Cậu bước vào nhà vệ sinh rửa mặt. Gương phản chiếu khuôn mặt quen thuộc, nhưng cậu không dám ngẩng lên nhìn thẳng.
Bởi vì trong giấc mơ, khuôn mặt của đứa trẻ ấy… cuối cùng lại là gương mặt của chính cậu lúc còn nhỏ.
Trong kho chứa còn rất nhiều đồ ăn nhanh. Không ai còn tâm trí nấu nướng. Tất cả chỉ lẳng lặng bưng tô mì ăn liền, vừa ăn vừa bàn bạc về những gì xảy ra đêm qua.
Sư Ấu Thanh không thấy đói, chỉ cầm đại một túi bánh mì nhấm nháp.
Ăn xong, cả nhóm chia nhau ra lục soát căn nhà.
Sư Ấu Thanh lên tầng hai. Khi ngang qua phòng ngủ của chủ nhà, cậu dừng lại thoáng chốc.
Từ bên trong vọng ra tiếng người đàn ông khe khẽ: “Tiểu Đậu… Đừng nghịch nữa, Tiểu Đậu. Mau uống thuốc đi… không đắng đâu…”
Cậu nhìn cánh cửa thật lâu, rồi rẽ sang phòng sách bên cạnh.
Căn phòng bừa bộn, sách vở rơi lả tả khắp nơi. Ngoài sách về hội họa, phần lớn là truyện tranh, vài quyển tiểu thuyết và thơ. Ngón tay cậu lướt qua từng gáy sách, cho đến khi dừng lại ở một quyển gia phả cũ kỹ nằm lạc lõng nơi góc phòng.
Quyển sách dày phủ đầy bụi, rõ ràng đã lâu không ai động tới.
Cậu phủi bụi, mở trang đầu ra.
Không giống gia phả truyền thống, trang đầu tiên lại viết về một vị tộc trưởng từng sống ở Trình cổ trấn.
Cách đây hàng trăm năm, một ông lão họ Giang, sở hữu năng lực thông linh, đã đến đây sinh sống. Ông giúp người ta hóa giải vận xui, siêu độ oan hồn, được dân làng kính trọng và bầu làm tộc trưởng.
Nhờ có ông, Trình cổ trấn sống nhiều năm yên ổn – không gϊếŧ người, không trộm cắp, không tai ương. Cho đến ngày ông mất ở tuổi một trăm…
Sư Ấu Thanh đọc tiếp, chăm chú.
“Rè rè rè…”, “rè rè rè…”
Tay cậu khựng lại.
“Rè rè rè… rè… rè rè…”
Tiếng động lạ, ngắt quãng, phát ra phía sau.
Sư Ấu Thanh nắm chặt trang sách, từ từ xoay người lại.
Ngoài cửa sổ, gió khẽ lay, bóng cây lay động chập chờn.
Tiếng rè rè phát ra từ một chiếc máy ghi âm cũ đặt nơi cửa sổ. Sau một hồi hỗn loạn, máy bỗng vang lên một khúc đồng dao.
Sư Ấu Thanh thụt lùi một bước. Ngay khi vừa xoay người định chạy, một bàn tay lạnh toát đặt lên vai cậu.