Chương 2

“Cứu... cứu tôi! Cứu tôi... không……”

Là tiếng của tài xế!

“Mau chạy đi.” Người ngồi ghế phụ hét lên, mở cửa chạy.

Mấy người khác cũng chạy theo, chỉ còn Sư Ấu Thanh ngơ ngác, trên người vẫn thắt dây an toàn, mà dây an toàn lúc này lại có vấn đề không mở được.

Bên ngoài đèn đường mờ nhạt, mọi người đều hoảng loạn chạy trốn.

Sư Ấu Thanh lo lắng, ho sặc sụa, trong chớp mắt trong xe chỉ còn lại cậu. Tiếng kêu thảm thiết của tài xế vẫn vang lên, chỉ là đã thêm những âm thanh cắn nuốt.

Mùi máu tanh càng ngày càng nồng đậm.

Cố gắng không ho khan, Sư Ấu Thanh cuối cùng đã tháo thành công đai an toàn, nhưng khi mở cửa, cậu đã phải đối diện với khuôn mặt người sát cửa sổ.

Nói là khuôn mặt người cũng không đúng vì đó là một khuôn mặt gần như biến dạng, da đen tím, mặt mũi rối tung.

Mồ hôi từ trên trán rịn ra, tay cậu lẳng lặng di chuyển về phía cánh cửa khác... Nhưng cánh cửa cậu sắp chạm vào lại bị người bên ngoài mở ra!

Chưa kịp nhìn rõ cái gì, cậu đã bị kéo mạnh đi.

“Không muốn chết thì đi!”

Giọng nói hơi quen thuộc, thì ra là chàng trai da ngăm ngồi bên cạnh lúc nãy.

Tay người này đang vung rìu, tay còn lại kéo Sư Ấu Thanh chạy đi.

Tài xế trước xe đã bị xé xác đến mức không còn hình người, còn con quái vật trước đó đang đuổi theo càng lúc càng gần càng lúc càng gần.

Phía trước là ngôi nhà nhỏ có ít ánh sáng, khi chỉ còn hai mét là tới, con quái vật giống như đã nổi điên lao tới.

Chàng trai đang kéo cậu đột nhiên bế ngang người cậu vác lên vai, đồng thời chiếc rìu cũng mạnh mẽ ném về phía sau.

Tiếng gió rít gào, khi Sư Ấu Thanh nhắm mắt mở mắt ra, cậu đã vào trong nhà.

Rầm một tiếng, cánh cửa đóng lại.

Tiếng đập cửa dữ dội vang lên, nhưng dù quái vật đập thế nào, cánh cửa vẫn vững chắc chắn.

“Yên tâm, đây là nhà an toàn.” Thiếu niên đặt xuống cậu xuống.

Sư Ấu Thanh thở hổn hển nói cảm ơn, cậu quan sát, bên trong nhà ngoài hai người, tất cả đều là những hành khách trên xe lúc nãy.

“Mới nhìn là biết người mới... còn không biết chạy…” Người nói là người đàn ông trung niên ngồi đằng trước cậu: “Còn hai người nữa, sao lúc nãy sao lại không cho tôi khóa cửa? Cửa nhà an toàn không khóa thì gọi gì là nhà an toàn. Nếu để quái vật xông vào chúng ta đều chết!”

“Không nhìn được đai an toàn của tiểu đệ này hỏng à?” Cô gái có người yêu nói: “Nếu khóa cửa, hai người đều chết cả! Hơn nữa quái vật xông vào thì chúng ta có thể trốn vào phòng trốn đi! Nếu thất bại thì mất đi phòng khách, nếu thành công chúng ta có thêm hai người không tốt sao?”