Chương 1

Ngày thứ mười bị ô nhiễm.

Nhiệt độ cơ thể vốn còn nóng sốt hôm qua giờ đã tụt mạnh, da lạnh đi từng đợt, cảm giác đau đớn dồn dập khắp tứ chi, đôi mắt dần mờ đặc, không còn thấy rõ mọi thứ. Đầu ngón tay... hình như có thứ gì đó đang mọc ra – giống như những cành cây nhỏ màu đen – hệt như triệu chứng của những người đã bị lây nhiễm.

Tôi nghĩ… chắc chỉ còn khoảng ba ngày nữa là chết.

Tiếng rung chuyển của mặt đất ngày càng dữ dội. Thần lại xuất hiện.

Thần nói: “Muốn uống trái cây.”

Thần luôn gọi “nước trái cây” là “trái cây”.

Nhưng nước trái cây đã cạn từ lâu. Tôi lần mò trong kho đồ, tìm được một chai nước đường đã hết hạn, vịn vào tường, loạng choạng bước qua, đưa tới miệng đút cho Thần.

— Trích di thư của một người chơi trước khi chết

Tháng Mười, năm S026.

Nửa đêm, một chiếc xe chở khách đang bò chậm chạp qua những khúc cua hiểm hóc của con đường núi.

Chiếc xe bảy chỗ này ngoài tài xế ra còn có sáu hành khách, phần lớn đều đang ngủ gật theo từng nhịp xóc của xe.

Sư Ấu Thanh ngồi ở hàng ghế sau, sát cửa sổ. Cậu vừa mới lên xe buổi chiều, ôm balo ngủ thϊếp đi từ lúc nào không biết. Một cú xóc bất ngờ làm cả người cậu nẩy lên, rồi cậu giật mình tỉnh giấc, ho khan từng cơn như không thở nổi.

“Ồn ào quá…” Người đàn ông trung niên phía trước khẽ cựa mình, lầu bầu với vẻ khó chịu.

Cậu định nói xin lỗi, nhưng ngẩng lên chưa kịp mở miệng thì đã khựng lại.

Ngoài cửa sổ là ánh trăng nhợt nhạt, le lói chiếu lên tán cây bên đường. Ngay khoảnh khắc ấy, cậu dường như thấy một bóng người lướt vυ"t qua. Bóng ấy không rõ ràng, nhưng cánh tay… cánh tay ấy hình như còn vươn về phía cửa kính.

Xe chạy chậm, rất có thể là ảo giác. Nhưng khi cậu ngoái lại nhìn, con đường phía sau trống trơn.

Đường núi ngoằn ngoèo khiến mọi người trên xe cũng dần thức dậy. Người ngồi bên cạnh Sư Ấu Thanh là một thanh niên da ngăm, tóc cắt ngắn. Thấy cậu cứ ngó nghiêng ra sau, người đó cũng nhìn theo rồi cau mày hỏi: “Bác ơi, còn lâu mới tới Trình cổ trấn không?”

“Sắp rồi! Vài phút nữa là đến!” giọng tài xế vang lên từ phía trước.

Sư Ấu Thanh lại ho. Cơn ho kéo dài khiến cậu vội vàng lấy bình giữ nhiệt và lọ thuốc từ trong balo, mở nắp rồi nuốt thuốc nhanh chóng.

Thuốc trôi xuống cổ họng, cuối cùng cũng dễ chịu hơn một chút.

Trong khoang xe kín mít, những âm thanh dù nhỏ cũng nghe rõ ràng. Tiếng khui lọ thuốc, tiếng nuốt, tiếng ho của cậu khiến mọi người đều ngoái lại nhìn. Ánh mắt họ không giống nhau – có tò mò, có phòng bị, có cả lạnh nhạt và khó hiểu.

Sư Ấu Thanh: “???”

Cậu đâu làm ầm ĩ đến mức đó?

Chàng trai da ngăm bên cạnh nhìn cậu: “Cơ thể cậu không khỏe à?”

“…Ừm.” Cậu đáp lửng.

Thời điểm này đang là kỳ nghỉ, vé xe hiếm như vàng. Mọi người đều đặt xe qua mạng, nên dù không quen nhau, họ vẫn phải chen lên chuyến xe này. Ngoài tài xế, sáu hành khách gồm năm nam một nữ. Trong số đó chỉ có một đôi tình nhân, còn lại đều là người xa lạ. Nhưng đến giờ vẫn chưa ai xuống xe, có vẻ như tất cả đều nhắm đến cùng một nơi – Trình cổ trấn.

Sư Ấu Thanh cũng không biết nhiều về nơi đó. Chỉ là sau khi xuất viện, mẹ thỉnh thoảng hay nhắc đến tên trấn này… cho đến khi bà mất tích.

Thấy hành khách đều đã tỉnh, tài xế cũng mở lời cho bớt buồn ngủ: “Tôi nhìn là biết liền, mấy người không phải dân gốc Trình cổ trấn ha? Tới du lịch đúng không?”

“Cũng coi như vậy.” Người đàn ông ngồi ghế phụ cười đáp.

Tài xế định nói gì thêm, thì Sư Ấu Thanh lại do dự lên tiếng: “Bác tài… khi nãy lái xe, bác có thấy ai không?”

Vừa dứt lời, không khí trong xe bỗng chùng xuống. Đôi tình nhân ngồi phía đối diện, từ nãy vẫn kè kè ôm nhau, lúc này càng bám sát hơn, như thể đang tránh né điều gì đó.

Tài xế cười phá lên: “Nửa đêm nửa hôm, trên núi vắng tanh, ai mà ở ngoài đường được chứ?”

Sư Ấu Thanh không đáp, chỉ lặng lẽ cúi đầu.

Chiếc xe tiếp tục lăn bánh.

Đích đến đã rất gần. Ai cũng bắt đầu chăm chú nhìn ra ngoài.

Phía trước, tấm biển chỉ đường dần hiện ra trong ánh đèn pha – “Trình cổ trấn”.

Đúng lúc ấy, trong đầu Sư Ấu Thanh vang lên một âm thanh cơ giới lạnh lùng:

“Ting.”

“Chúc mừng Sư Ấu Thanh tiến vào trò chơi. Nhiệm vụ của bạn chỉ có một – sống sót.”

Cậu sững người, chưa kịp phản ứng, thì trước mắt đã hiện lên một khung nổi:

[Phụ bản thế giới đen: Bí mật của Trình cổ trấn]

[Tiến độ trò chơi: 1%]

“…”

Cùng lúc đó, xe rung mạnh một cái. Tiếng “rầm” lớn vang lên – như vừa tông phải thứ gì đó.

Tài xế giật mình: “Cái… cái gì thế này?! Hơn nửa đêm rồi còn có chó chạy bậy à?”

Vừa lẩm bẩm, ông ta vừa mở cửa xe, bước xuống kiểm tra.

“Xong rồi…” Người đàn ông trung niên phía trước như thể vừa nhận ra điều gì đó. Toàn thân ông ta bắt đầu run lên bần bật.

Điều kỳ lạ là… phản ứng hoảng hốt của ông ta không khiến những người còn lại ngạc nhiên. Ngược lại, gần như đồng loạt, họ nắm chặt tay nắm cửa, chuẩn bị sẵn sàng – như đã được cảnh báo từ trước.

Sư Ấu Thanh cũng siết lấy quai cặp.

Ba giây trôi qua.