Chương 49: Chỉ là mơ?

Minh Thư cả người nóng ran không nhịn được mà một tay vòng qua chân bế Như Ý lên.

- Thư...., tớ tự đi...

- Xưng em, em đã là vợ tôi. - Minh Thư khàn giọng ánh mắt hiện lên tia cưng chiều.

- Vâng...Thư..em tự đi được.

- Ngoan. - Minh Thư nhẹ nhàng hôn phớt lên môi Như Ý.

Chưa được vui vẻ bao lâu thì bên tai truyền tới âm thanh...

Ý à dậy mau!!! Con trễ học rồi kìa.

_________________( Khúc đầu hơi nhạt xíu :<<)

- Ummm... Ụa mình đang.... - Như Ý mơ màng ngồi dậy, hóa ra chỉ là mơ, nàng nhớ hôm qua đang học Toán thì chả biết ngủ khi nào.

Như Ý chợt nhớ ra hôm nay là thứ hai tiết đầu có tiết cô chủ nhiệm, nhìn sang đồng hồ càng luống cuống hơn.

6:30

Còn 15 phút nữa là vô giờ.

Như Ý từ trên giường phóng xuống loạng choạng, luống cuống chạy đi thay đồ.

---------

- Cuối cùng cũng ra chơi. Mệt quá đi. - Như Ý nằm gục lên bàn, ánh mắt hướng tới người bạn cùng bàn đang sắp xếp sách vở kia.

- Kiều à, kiều hỡi, bạn có thể mua giúp cô bé dễ thương này một chiếc bánh được hong :33 - Như Ý nhỏ giọng, giọng điệu nũng nịu.

- Thật sự nhà ngươi chỉ biết nũng nịu là giỏi thôi.

Như Ý hai mắt sáng ngời, hiện lên tia vui vẻ.

Một âm vang lên .

Ring ring

Tiếng tin nhắn này.

Âm thanh này nàng chỉ cài riêng cho một người.

Ánh mắt Như Ý sáng rực lên, dù chỉ còn 5" nữa là vô tiết nhưng Như Ý không chờ được mà lén lấy điện thoại ra xem tin nhắn.

Minh Thư: xíu ngủ ngon nha. / Hôm qua.

___________

Tác giả: tui sẽ ráng ra chương mới nè 🙆🙆🦆

Chân thành cảm ơn mọi người nhìu lắm ạ :33