Thẩm Hoằng không mấy bận tâm, ngồi xuống tự mình rót một ly trà, uống một ngụm cho ấm giọng, tươi tỉnh nhìn Hoắc Lan Đình:
“Hôm đó ngươi và Lãng Lăng đều có mặt, Lãng Lăng thì thôi, nhưng ngươi là vi hôn phu của muội ấy, không những không bênh vực muội ấy mà còn đứng về phía nữ nhân khác. Ta thấy người sai là ngươi.”
Hoắc Lan Đình không ngờ bằng hữu trơ trẽn mặt dày như vậy, hắn tức cười: “Ngươi bệnh à? Rõ ràng là muội muội ngươi sai, ngươi lại còn có thể nói năng hùng hồn như vậy. Quả nhiên không phải người một nhà không vào chung một cửa.”
Ở huyện Thanh Hoa, độ nổi tiếng của Thẩm Hoằng không kém gì Lãng Lăng hay Hoắc Lan Đình, thậm chí còn vượt mặt hơn cả hai người kia. Thế nhưng hắn có một khuyết điểm vô cùng lớn, chính là sủng muội vô độ. Bất kể đúng sai phải trái, muội muội hắn luôn được xếp thứ nhất, hắn thà giả mù giả điếc giả ngu chứ nhất quyết không thừa nhận muội muội mình sai.
Thuở nhỏ, Lãng Lăng và Hoắc Lan Đình từng vì thế mà nhiều lần đánh nhau với hắn. Sau này hai người dần quen, sức chịu đựng ngày càng được tôi luyện, cũng không quá để bụng nữa, chỉ là thi thoảng vẫn ngứa miệng mắng vài câu.
Thẩm Hoằng đã sớm nghe bằng hữu mắng đến chai lì. Hắn nhâm nhi tách trà, ngước mắt nhìn sang Thực Thiện Lâu đối diện, nhếch môi cười:
“Hôn ước giữa ngươi và muội muội ta sắp đến hạn rồi.”
“Nàng ta thích Lãng Lăng như thế, chắc chắn sẽ đòi sống đòi chết từ hôn bằng được. Nếu không từ, ta cũng sẽ từ.”
“Ngươi dám! Ngươi từ hôn, danh tiếng của muội muội ta ở huyện Thanh Hoa phải làm sao?”
“Danh tiếng? Muội muội ngươi còn có thứ này à?”
Hoắc Lan Đình thật sự bội phục Thẩm Hoằng sát đất, tùy tiện ra phố hỏi thăm về Thẩm Nguyệt, bất kỳ ai từ già tới trẻ, từ lớn tới bé đều có thể kể ra vô số “tư liệu đen”, sao hắn có thể nói mà không thấy ngượng mồm như thế được.
Thẩm Hoằng không quan tâm, nhớ lại những lời muội muội nói hôm qua, hắn đánh giá bằng hữu từ trên xuống dưới, ẩn ý nói:
“Thật ra, hôn ước giữa ngươi và tiểu muội ta cũng không phải nhất định phải thực hiện. Tới chừng ấy, tiểu muội ta đề nghị từ hôn, ngươi phối hợp nói vào vài câu với Hoắc tướng quân là được.”
Hoắc Lan Đình tưởng Thẩm Hoằng đang lót đường cho muội muội theo đuổi Lãng Lăng, dù sao khắp cả huyện thành không ai không biết nàng thích tên đó đến cỡ nào. Đột nhiên hắn cảm thấy vừa biết ơn vừa thương xót Lãng Lăng, nhờ tên đó mà mình mới thoát được “tiểu tổ tông” kia, nhưng tên đó dính phải nàng đúng là xui chín kiếp.