Thực Thiện Lâu ban đầu chỉ là một quán ăn nhỏ, sau tri phủ đại nhân tình cờ ghé vào ăn thử, tán thưởng tài nghệ nấu nướng của đầu bếp, quyết định bỏ ngân lượng ra mở rộng quy mô. Cho nên nơi này được coi là một trong những sản nghiệp hái ra tiền của Thẩm gia.
Thẩm Nguyệt ngồi trên xe ngựa, nghe xong đại ca giới thiệu về Thực Thiện Lâu, không ngờ quán ăn lớn nhất huyện thành lại có cổ phần nhà mình, hưng phấn nói: “Cha đúng là có tầm nhìn đầu tư!”
“Đầu tư?”
A, cổ đại hình như vẫn chưa có cách gọi này nhỉ? Nàng giải thích: “Chính là nhiều người cùng bỏ ngân lượng ra kinh doanh một thứ gì đó.”
Thẩm Hoằng cảm thấy muội muội từ sau khi mất trí nhớ trở nên rất thú vị, nhân lúc tâm trạng nàng rất tốt, bèn hỏi dò:
“Muội không thích Lãng Lăng nữa, ta giới thiệu cho muội một người ưu tú hơn hắn nhé?”
Thẩm Nguyệt nghe xong lập tức nhìn hắn bằng ánh mắt cảnh giác.
Ưu tú hơn cả Lãng Lăng? Vậy chẳng phải càng giống nam chính?
Nàng hốt hoảng xua tay lắc đầu: “Không không không, ta còn nhỏ, trước đây yêu thích gì đó toàn là cảm xúc manh động nhất thời, ta cảm thấy chuyện tình ái vẫn nên xem trọng đủ tuổi và duyên phận, chớ nên cưỡng cầu, cố hái dưa xanh sẽ đắng.”
“Đủ tuổi?”
“Uầy, chính là qua hai mươi. Ca? Huynh vội vã muốn gả ta đi khuất mắt như vậy?”
Ngồi xe ngựa xóc nảy đến ê mông, hơn nữa còn chòng chành chóng mặt hơn cả ngồi xe khách, cảm giác khó chịu trong người kèm với nỗi bất an khiến nét mặt của nàng không còn vui vẻ như vừa rồi nữa. Thẩm Hoằng tưởng nàng thật sự giận hắn, vội dỗ dành:
“Không có, ta chẳng qua chỉ là thuận miệng hỏi thôi, muội đáng yêu như vậy, sao ta nỡ gả muội đi sớm chứ?”
Thực Thiện Lâu nằm trên phố Bạch Tước, nơi có lưu lượng người đông đúc, từ Thẩm gia tới Thực Thiện Lâu không quá xa, họ ngồi xe ngựa một khắc là đến nơi.
Thẩm Nguyệt được Tiểu Hoa đỡ xuống xe, nàng ngước mắt nhìn tòa kiến trúc ba tầng đồ sộ trước mắt, không khỏi trầm trồ: “Không hổ là quán ăn lớn nhất huyện giàu nhất cả nước, quả thật là khí phái!”
Thẩm Nguyệt và Tiểu Hoa vào trước, Thẩm Hoằng thì đến quán trà ở đối diện. Hắn vừa vào liền nhìn thấy Hoắc Lan Đình ngồi trong góc nhàn nhã thưởng trà. Hoắc Lan Đình đã sớm nhìn thấy xe ngựa Thẩm gia, lạnh nhạt nói một câu:
“Ngươi để nàng ta vào Thực Thiện Lâu một mình như thế không sợ lại gây ra chuyện à?”
“Tiểu muội nhà ta có thể gây ra chuyện gì được chứ?”
“Hừ, ngươi cứ nuông chiều đi, chuyện nàng ta phát điên “cắn” Hoàng cô nương lần trước vẫn còn được lão bách tính kháo nhau.”