Nàng cười he he, khoác cánh tay ca ca làm nũng: “Ca, ta cũng không biết, ngủ một giấc dậy liền không nhớ gì nữa, não giống như bị rút sạch vậy.”
“Lãng Lăng tới phủ!”
“A…”
“Ta biết ngay, muội cái đồ dại trai, nói là quên hết sạch mà nghe tên Lãng Lăng lại kích động như vậy!”
Thẩm Nguyệt bất lực giải thích: “Không phải, ta vừa mới ra ngoài, tình cờ gặp phải hắn, Tiểu Hoa có nói cho ta biết. Ca ca, Lãng Lăng đúng là tuấn tú, nhưng ta thấy hắn chẳng bằng một góc của huynh, thế nên ta quyết định từ giờ sẽ không thích hắn nữa.”
Thẩm Hoằng nhìn nàng như thể nhìn thấy ma, hắn không ngờ sinh thời còn có thể nghe được một câu như thế từ miệng tiểu muội. Ai mà không biết địa vị của Lãng Lăng ở trong lòng Thẩm Nguyệt còn cao hơn cả lão phụ thân, nàng tôn sùng hắn không khác gì thần tiên thánh vật. Rốt cuộc mất trí nhớ này là tốt hay không tốt?
Thẩm Nguyệt đã đánh giá thấp sự coi trọng của Thẩm Nguyệt dành cho Lãng Lăng, bởi bản thân nàng độc thân từ trong trứng nước, đến yêu đơn phương còn chưa biết thì làm sao hiểu được cảm giác thích một người đến mù quáng?
Nàng coi “thích” mà nguyên chủ dành cho Lãng Lăng giống như “thích” nàng dành cho bộ phim ưng ý, nhưng khi phim chiếu hết, nhiệt độ hạ xuống, nàng lại nhanh chóng thay lòng, crush một bộ phim khác. Đối với nàng, tình cảm là thứ dễ thay đổi nhất, cho nên nàng mượn mất trí nhớ để “bỏ thích” một người là chuyện thuận tình thuận lý. Nhưng điều này lại khiến nàng trở nên mâu thuẫn với thiết lập của Thẩm Nguyệt.
Thẩm Hoằng cưng chiều bẹo má tiểu muội, ánh mắt chan chứa yêu thương, nói: “Ta mặc kệ muội thật sự hết thích hay chỉ là kế hoạch nào đó khác, chỉ cần muội thấy vui là được. Thiên hạ này không thiếu nam nhân tuấn tú, đợi ta đủ bản lĩnh sẽ đưa muội đi ngao du thiên hạ, nhặt vài nam nhân ưu tú làm phu quân.”
Đã rất lâu Thẩm Nguyệt chưa từng thấy ai nhìn mình như thế, ngoài lão phụ thân vừa gặp hôm qua. Nàng chìm đắm trong sự dịu dàng của Thẩm Hoằng, đột nhiên bắt lấy trọng điểm: vài nam nhân – phu quân?
Không phải là một thế giới đa phu đấy chứ? Thế này thì càng giống tiểu thuyết rồi…
Cổ đại đã cởi mở đến mức này rồi sao?
Thật ra hầu hết các nước vẫn giữ đúng chế độ truyền thống – nhất phu đa thê, sở dĩ Kim Ất cho phép đa phu là bởi hoàng đế khai quốc của Kim Ất là nữ nhân, chính bà đã đặt ra quy tắc này.
Theo sử sách ghi chép, hoàng đế khai quốc Doãnh Hà là nữ nhân độc nhất vô nhị trong thiên hạ. Bà đa mưu túc trí, văn võ song toàn, là một đại mỹ nhân đi theo chủ nghĩa tự do và công bằng. Chính vì thế có rất nhiều nam nhân ưu tú thầm thương trộm nhớ bà, nguyện hạ mình dưới váy, tận tụy hầu hạ nữ đế.
Thẩm Nguyệt trộm nghĩ liệu Doãnh Hà có phải cũng xuyên từ tương lai tới hay không? Đây thuần túy là kịch bản đại nữ chủ rồi.
Sau một hồi hàn huyên, Thẩm Nguyệt tiễn huynh trưởng đi, một mình ngồi trong phòng đăm chiêu suy nghĩ.