Thẩm Nguyệt nhìn theo bóng lưng của hắn, thầm cảm thán quả nhiên người vừa hào phóng vừa sảng khoái như hắn không phải nam tám thì là nam chính.
50 lạng bạc đủ để mua một miếng đất, đợi nàng nghĩ cách kiếm thêm bạc đủ để xây nhà là lập tức chuồn ngay. Tuy nhà của nguyên chủ có tiền nhưng trốn khỏi Thanh Hoa là chuyện lén lút, tuyệt đối không thể để lão phụ thân biết được, trước đó càng không thể để lộ sơ hở.
Thẩm Nguyệt tung túi bạc trong tay, vui vẻ cùng nha hoàn về phủ. Nàng không biết có một đôi mắt vẫn đang dõi theo bóng lưng nàng.
Lãng Lăng bước ra từ góc phố, dưới ánh hoàng hôn, gương mặt tuấn tú càng thêm thoát tục lãng mạn, bộ y phục trắng trên người càng khiến hắn thêm phần cao quý, giống như trích tiên. Tuy chỉ mới mười tám tuổi nhưng hắn lại trông rất chín chắn điềm đạm, lúc không nói chuyện trông vô cùng sắc lạnh.
Đều nói Lãng Lăng có tài học cao, tất nhiên hắn vô cùng thông minh nhạy bén, thiếu nữ hắn vừa gặp và thiếu nữ bám đuôi hắn nhiều tháng qua hoàn toàn không trùng khớp. Chiếc quạt giấu trong tay áo bật ra, che đi cái nhếch môi đầy thâm ý.
…
Thẩm Nguyệt về phủ, vào phòng đóng kín cửa lại. Nàng ngồi trước bàn sách, hiện giờ vẫn chưa tìm ra cách kiếm tiền nào hữu hiệu. Đừng bảo nàng nghiên cứu đưa mấy thứ hiện đại vào, bởi nàng thực sự không có bản lĩnh ấy.
Đây là ngày thứ ba nàng đến thế giới này, từ hiện đại thích ứng cổ đại là một việc không hề dễ, thử nghĩ một sinh viên đại học ngày ngày lấy việc lướt mạng xã hội làm niềm vui lại đến một nơi không điện thoại, không wifi, mọi thứ đều trở về nguyên thủy, khủng bố không? Khủng bố.
Khi nàng đang suy nghĩ miên man, ngoài cửa vọng vào giọng của Tiểu Hoa:
“Tiểu thư, đại công tử đến thăm người!”
Đại công tử? Ca ca của nguyên chủ? Nói mới nhớ là nàng vẫn chưa làm rõ gia phả nhà mình nữa.
“Mời ca ca ta vào.”
Nàng vừa dứt tiếng, cửa mở ra, một thiếu niên mặc y phục đen, thân cao bảy thước đi vào. Hắn lo lắng, bước vội tới trước mặt nàng, hai tay nâng má nàng lắc qua lắc lại, ngó nghiêng ngó dọc:
“Tiểu muội, ta nghe cha nói muội mất trí nhớ, rốt cuộc là bị làm sao?”
“Thì là… vậy đó, đột nhiên không nhớ gì nữa.”
Thẩm Hoằng nhíu mày, tiểu muội nhà hắn không giống các tiểu thư khuê các khác, nàng tinh nghịch, không tuân theo điều lệ quy củ, thích gì làm nấy, hắn không thể không nghi ngờ tiểu muội đang giả mất trí đùa hắn và phụ thân.
Thẩm Nguyệt nhìn rõ vẻ nghi ngờ trong ánh mắt Thẩm Hoằng, nàng thầm thở dài, trời xanh ai thấu nỗi khốn khổ của nàng? Khi xuyên đến đây, ngoài bộ nhớ 8GB dữ liệu linh tinh ở hiện đại, nàng không có một chút ký ức nào của nguyên chủ, mất trí nhớ chính là lý do hợp lý nhất mà nàng có thể bịa ra rồi.