Đường phố vốn vắng vẻ đột nhiên không biết từ đâu ùa ra một nhóm thiếu nữ, đếm sơ cũng phải mấy chục người, tất cả đều túm tụm bên đường. Ngay sau đó, một bóng dáng cao lớn xuất hiện, hắn mặc y phục trắng, tướng mạo tuấn tú, mày kiếm mắt sao, trông vừa lãng tử vừa có nét sắc bén lạnh lùng.
Tiểu Hoa ngồi bên cạnh vội kéo tay Thẩm Nguyệt reo:
“Tiểu thư, là Lãng công tử, người mau đến đó đi!”
Thẩm Nguyệt: “?”
Ta đến đó làm gì, người đông như vậy, có điên mới chen vào để bị ép thành bánh thịt?
Thấy tiểu thư vẫn ngồi yên bất động, Tiểu Hoa sốt ruột: “Tiểu thư, người còn không đến là Lãng công tử đi mất đó!”
“Hắn đi thì đi thôi!”
“Ây da, ta quên mất, tiểu thư mất trí nhớ rồi!” Nói xong, Tiểu Hoa lại ngồi xuống, hiếu kỳ nhìn nàng.
“Tiểu thư, người từng nói người nhất kiến chung tình với Lãng công tử, hễ gặp ngài ấy là người liền kích động. Cả huyện Thanh Hoa ai cũng biết người theo đuổi Lãng công tử, ừm… bách tính huyện Thanh Hoa đều ví người là…”
“Là…?”
“Vượng Tài!”
“Vượng Tài là ai nữa?”
“Là con chó ở cuối con phố Thành Đông!”
“…”
Cái tình tiết quen thuộc gì đây? Tiếng chuông cảnh báo trong lòng Thẩm Nguyệt lại reo lên không dứt, ý định rời khỏi huyện Thanh Hoa trong nàng ngày càng mãnh liệt.
Chẳng mấy chốc, Lãng Lăng đã xuất hiện trước mặt nàng, hắn nhíu mày, gương mặt lạnh tanh: “Lại là ngươi, ta đã nói rất rõ ràng rồi, ta không thể nào thích ngươi, tránh xa ta được không?”
Lãng Lăng là con trai của Lãng phu tử, chẳng những tướng mạo xuất chúng mà tài học cũng hơn người. Hắn là phu quân trong mộng của vô số thiếu nữ, tất nhiên nguyên chủ Thẩm Nguyệt cũng không ngoại lệ.
Thẩm Nguyệt ngước mắt nhìn hắn chằm chằm, đúng là đẹp trai thật, cũng không trách nguyên chủ thích hắn. Thấy nàng cứ nhìn mình mà không nói gì, Lãng Lăng phất tay áo định đi.
Sau lưng bỗng vang lên giọng nói trong trẻo của thiếu nữ: “Điều kiện.”
“Hả?”
“Điều kiện để ta tránh xa ngươi!” Tránh xa thì đương nhiên phải tránh xa rồi, nhưng ít nhất cũng phải vơ vét được gì đó, tuy là có hơi vô sỉ nhưng có chút vốn liếng đi ra ngoài cũng có tự tin hơn.
Lãng Lăng dường như có hơi bất ngờ với câu nói của nàng, hắn quay người lại, đánh giá thiếu nữ trước mặt, nhếch môi:
“Trong phạm vi khả năng của ta, cô có thể tùy ý yêu cầu!”
Có thể thấy Lãng Lăng rất phiền nguyên chủ, hắn bằng lòng trả giá để mua nguyên chủ cút xéo khỏi cuộc đời hắn.
Thẩm Nguyệt khoanh tay, hất cằm: “Không khó với ngươi, chỉ cần 50 lạng bạc.”
Lãng Lăng nhìn thiếu nữ với ánh mắt kỳ quặc, không nói không rằng móc ra 50 lạng bạc đưa cho nàng, sau đó dứt khoát quay lưng đi.