Thẩm Nguyệt vẽ một cái vòng thật to trên giấy, chấm một chấm thật nhỏ ở gần mép vòng, ghi chú: sống như cỏ cây, cát sỏi, làm nền cho thế giới.
Bản tính không tranh với đời, phó mặc số phận đã ăn sâu vào máu nàng, quan trọng hơn hết, dựa theo kinh nghiệm cày truyện nhiều năm, càng nổi bật càng dễ hẹo.
Mục tiêu duy nhất của nàng ở thế giới này chính là tìm ra cách để trở về thế giới gốc.
Sau khi nhốt mình trong phòng một ngày một đêm, cuối cùng Thẩm Nguyệt quyết định ra ngoài.
Ở huyện Thanh Hoa, với chức vụ của phụ thân nàng, nàng không khác gì tiểu công chúa nơi đây, hơn nữa còn là một tiểu công chúa rất “hống hách”.
Bởi huyện Thanh Hoa là một trong những huyện giàu có nhất nhì cả nước, đi trên đường gần như không nhìn thấy ăn xin, xe ngựa còn nhiều hơn người đi bộ.
Thẩm Nguyệt: không được không được, huyện giàu chắc chắn bị cẩu hoàng đế để mắt tới, lỡ như lòi ra thái tử hoàng tử vương gia giành ngôi đấu đá, huyện Thanh Hoa chắc chắn là miếng bánh béo bỡ.
Suốt dọc đường luôn có người chào hỏi nàng, Thẩm Nguyệt cười cười qua loa, đi đến khi mỏi chân, nàng tấp vào một quầy bán bánh bao: “Cho ta hai cái.”
Chia cho nha hoàn Tiểu Hoa một cái, nàng vừa nhai vừa hỏi:
“Tiểu Hoa, ngươi biết nơi nào nghèo nhất nước ta không?”
“Là huyện Thâm Uyên, giống như tên gọi, vì địa hình trũng thấp nên thường xuyên bị lũ lụt, kinh tế kém phát triển. Tuy hiện giờ đã cải tạo không còn lũ lụt nữa nhưng do kinh tế tụt hậu quá nhiều năm nên trình độ phát triển mãi không đuổi kịp tiến độ chung của cả nước. Tiểu thư hỏi cái này làm gì?”
Thẩm Nguyệt tươi cười, huyện Thanh Hoa quá giàu có, gương mặt nàng cũng thuộc dạng xinh đẹp, tiềm chất trở thành nữ phụ thậm chí nữ chính vẫn khá cao. Cho nên… phải chuồn!
Thực ra Thẩm Nguyệt còn nghĩ đến một phương án khác, đó chính là để lão phụ thân cáo lão hồi hương, từ quan về vườn, rời xa chốn quan trường làm thường dân chắc chắn cũng là một cách hay!
Nhưng nguyên chủ mới mười lăm tuổi, lão phụ thân đang độ tráng niên, bắt ông từ quan thời điểm này có hơi bất khả thi.
“Thà rằng xuyên vào truyện, biết trước cốt truyện để né là xong chuyện. Kim Ất lại là đất nước quái nào, Ngọa Long là vua nào, lịch sử chưa từng đề cập tới. Thế này có khác gì bỏ một đứa trẻ sơ sinh tự sinh tự diệt chứ?”
Thẩm Nguyệt ngồi trong quán trà bên cạnh, vừa ngắm nhìn phố xá vừa lẩm bẩm. Nàng chống cằm, thẫn thờ ăn hết chiếc bánh bao trong tay, uống cạn ly trà toan đứng dậy.
Đột nhiên có tiếng nói phấn khích của cô nương nào đó vang lên:
“A, Lãng công tử tới, mau mau ra xem!”