Chương 12

“Ca, vị công tử này là?”

“Đây là Hoắc Lan Đình, bằng hữu của ta, muội từng gặp hắn mấy lần rồi!”

Quả nhiên trai đẹp thường chơi chung với trai đẹp, nhìn xem, bằng hữu của ca ca toàn là cực phẩm.

Hoắc Lan Đình hứng thú nhìn thiếu nữ tươi cười rạng rỡ chào hắn, ngước mắt nhìn Lãng Lăng và Hoàng Ngọc Đình. Đừng thấy Thẩm Nguyệt bây giờ luôn treo nụ cười trên môi mà lầm tưởng, so với bộ dạng hung dữ trước kia, dáng vẻ nàng bây giờ mới thật sự khiến người khác dè chừng.

Thiếu nữ trước kia luôn thể hiện mọi cảm xúc lên mặt, bây giờ không ai có thể nhìn thấu được tâm tư của nàng, ánh mắt rực sáng nhưng cũng toát lên lạnh lùng và xa cách. Ngoài những lúc nói chuyện với Thẩm Hoằng hoặc nha hoàn Tiểu Hoa, Hoắc Lan Đình chẳng hề cảm nhận được chút chân thành nào từ trong mắt nàng.

Mất trí nhớ thật sự sẽ khiến một người thay đổi như thành một người khác?

Hoàng Ngọc Đình đi tới, mỉm cười bắt chuyện với Thẩm Nguyệt, như thể chỉ có như vậy mới tăng độ tồn tại của bản thân lên được:

“Nhị tiểu thư, cô không sao chứ, sao tự dưng lại mất trí nhớ? Cô có bị thương ở đâu không?”

Thẩm Nguyệt chưa kịp lên tiếng, một giọng nói khác lại vang lên:

“Thẩm tiểu thư không nhớ ta, tại sao vừa nãy còn nói như thế?”

Chậc, vốn dĩ mất trí nhớ chỉ là một cái cớ, nàng vốn không định rêu rao cho người ngoài biết. Ca ca đúng thật là gây thêm chuyện cho nàng.

Nàng tháo dỡ vỏ bọc bẽn lẽn đối với Lãng Lăng ban nãy, mặt không cảm xúc ngoảnh đầu nhìn hắn, thờ ơ đáp:

“Ta sợ nói ra, công tử lại cho rằng đây là chiêu trò mới của ta. Dù sao cũng có nghe Tiểu Hoa kể sơ qua, thuận thế cho cả ta và ngươi một bậc thang leo xuống. Có gì không tốt? Nói không chừng sau này còn có duyên làm huynh muội, công tử là bằng hữu tốt của ca ca nhà ta mà.”

Hoàng Ngọc Đình thấy mình bị ngó lơ, âm thầm cắn môi, đang định lặp lại câu hỏi thì thấy Thẩm Nguyệt quay sang nhìn nàng:

“Trước đây có chỗ mạo phạm tới Hoàng cô nương, ta thật sự xin lỗi. Sau này sẽ không nữa! Cảm ơn sự quan tâm của cô, ta không sao.”

Thẩm Hoằng nháy mắt với Hoắc Lan Đình, sau này còn ai dám gọi muội muội hắn là chó liếʍ nữa, hắn nhất định đánh rụng răng kẻ đó.

Lãng Lăng không nói gì nữa, tuy Thẩm Nguyệt nói rất có lý nhưng hắn vẫn cảm thấy rất khó chịu. Nàng chẳng những đóng kịch với hắn, còn lừa hắn lấy 50 lạng bạc. Bây giờ bị vạch ra thì lại làm như không có chuyện gì, nói ra câu nào cũng lạnh lùng sắc xảo.

Làm huynh muội? Ai muốn làm huynh muội với nàng ta?