Chương 11

“Mới vài hôm không gặp, không ngờ Thẩm nhị tiểu thư lại chán ghét ta như vậy?”

Thẩm Nguyệt giật mình, tự dưng có cảm giác chột dạ như nói xấu sau lưng bị chính chủ nghe được. Hơn nữa, ai sẽ tin người mấy ngày trước còn đeo bám Lãng Lăng như đĩa đói lại có thể nhanh chóng thay đổi như vậy.

Nhất định không được mâu thuẫn với thiết lập nhân vật! Thẩm Nguyệt thầm nhủ.

Nàng quay người, giả vờ bẽn lẽn không dám nhìn thẳng vào mắt nam nhân, giọng nói thậm chí run đến mức khoa trương:

“Chẳng phải Lãng công tử muốn như vậy sao? Thực ra ta đã nghĩ thông rồi, trước đây đúng là ta không đúng, từ giờ sẽ sửa, ít ra vẫn có thể vớt vát lại chút hảo cảm công tử dành cho ta!”

Lãng Lăng phe phẩy chiếc quạt đi tới, theo sau hắn là Hoàng Ngọc Đình. Hoàng Ngọc Đinh sở hữu gương mặt thanh tú, nhưng so với Thẩm Nguyệt vẫn kém chút gì đó.

Bởi vì thiếu nữ cúi gằm mặt nên Lãng Lăng không thể quan sát được biểu cảm của nàng, mấy ngày trước hắn cảm thấy Thẩm Nguyệt không phải là Thẩm Nguyệt trước đây, nhưng giả thiết này nghe sao cũng cảm thấy phi lí.

Đúng lúc này, Thẩm Hoằng và Hoắc Lan Đình sóng vai đi vào. Hoắc Lan Đình huých Thẩm Hoằng, cợt nhã nói:

“Muội muội ngươi lại chuẩn bị lên cơn kìa!”

Có lần nào Thẩm Nguyệt bắt gặp Lãng Lăng đi chung với Hoàng Ngọc Đình mà không nổi máu điên, những lúc ấy nàng chẳng khác gì phường chợ búa chua ngoa đanh đá, chẳng tồn đọng chút tố chất hàm dưỡng nào của một vị tiểu thư khuê các.

Thẩm Hoằng bước vội tới bên cạnh muội muội, ánh mắt nhìn Lãng Lăng như muốn đâm chết hắn:

“Hắn lại làm gì muội rồi?”

Thẩm Nguyệt thấy đại ca tới, vui mừng như vừa được đại xá, khoác tay hắn tươi cười, kéo hắn ngồi xuống bàn ăn:

“Lãng công tử không làm gì cả, chỉ là tình cờ gặp nhau nên chào hỏi chút thôi. Huynh đi đâu lâu thế, đồ ăn đã sắp nguội hết rồi.”

Từ đầu tới cuối, Thẩm Nguyệt chưa từng nhìn thẳng Lãng Lăng lấy một lần, thậm chí còn chẳng để ý Hoàng Ngọc Đình đằng sau.

Nghe Thẩm Nguyệt xưng Lãng Lăng là Lãng công tử, Thẩm Hoằng cong môi, đưa tay xoa đầu muội muội:

“Xem ra mất trí nhớ cũng có ích lắm!”

Trước đây Thẩm Nguyệt mở miệng khép miệng đều là “Lãng ca ca”, gọi còn ngọt hơn cả với người ca ca ruột là hắn.

Lãng Lăng, Hoắc Lan Đình và Hoàng Ngọc Đình nghe vậy đều kinh ngạc. Mất trí nhớ? Nói như vậy, nghi hoặc trong lòng Lãng Lăng cũng được lý giải, nhưng nghĩ đến người đu bám mình mấy tháng trời đột nhiên quên sạch mình, hắn lại không khỏi cảm thấy khó chịu. Con người luôn ti tiện như vậy đấy!

Thẩm Nguyệt chú ý thấy Hoắc Lan Đình, khác với Lãng Lăng, Hoắc Lan Đình khoác một thân đen, toát lên khí chất con nhà võ, dáng dấp cử chỉ đều hiên ngang bệ vệ, trên tay còn cầm một thanh kiếm, chuôi kiếm và vỏ kiếm đều được nạm ngọc.

Ngầu!