Thẩm Nguyệt cùng Tiểu Hoa bước vào Thực Thiện Lâu.
Chưởng quầy từ xa đã nhìn thấy hai người, vội vàng chạy tới trước mặt, thấp thỏm nói:
“Nhị tiểu thư, trên tầng ba tạm thời hết phòng rồi, người xem có thể…”
Tầng một và tầng hai tiếp khách thường, tầng ba được chia thành các phòng nhỏ tiếp khách quý. Chế độ phục vụ và mức giá cũng khác biệt rõ rệt, cho nên việc ngồi ăn ở tầng nào cũng phần nào đánh giá được địa vị của người đó.
Đương nhiên Thẩm Nguyệt trước đây chưa bao giờ ăn ở tầng 1 và tầng 2, dù cho tầng 3 có kín phòng thì nàng vẫn có cách bắt chưởng quầy dọn ra một phòng trống cho mình.
Thẩm Nguyệt không mấy quan tâm, phất tay nói:
“Ta ăn ở đây, lười leo cầu thang lắm.”
Lý chưởng quầy đã chuẩn bị sẵn tâm thái nghe mắng, nhưng tiếng mắng chửi quen thuộc không đến, ông ta hơi bất ngờ nhìn tiểu cô nương tự nhiên ngồi xuống chiếc bàn trống bên cạnh. Thẩm nhị tiểu thư đổi tính rồi?
Mặc kệ là gì, chỉ cần không làm khó ông ta là được. Vì nhị tiểu thư, có thể nói Lý chưởng quầy đắc tội không ít công tử tiểu thư khác, thậm chí còn ăn đấm không ít lần. Thật ra là bởi những người đó không thể làm gì được Thẩm Nguyệt cho nên đành lôi ông ta ra xả giận. Mỗi lần nhìn thấy Thẩm Nguyệt đặt chân vào đây, trái tim nhỏ bé của Lý chưởng quầy chưa khi nào an yên.
Lý chưởng quầy thấy nàng hôm nay không làm khó mình, càng thêm nhiệt tình:
“Nhị tiểu thư muốn ăn gì, ta lập tức bảo đầu bếp làm ngay?”
Thẩm Nguyệt không rành lắm nên để Tiểu Hoa gọi món, còn mình thì vui vẻ nhìn ngó xung quanh. Quả thật rất đông khách, tiền chảy về túi nhất định cuồn cuộn như thác, chẳng trách Thẩm phủ hoành tráng khí phái như vậy.
Đợi đến khi thức ăn được mang lên đủ vẫn chưa thấy bóng dáng đại ca nhà mình đâu, Thẩm Nguyệt nhíu mày quay sang hỏi Tiểu Hoa:
“Sao đại ca ta vẫn chưa vào?”
“Chắc đại công tử đến quán trà đối diện rồi.”
Nói xong, Tiểu Hoa bỗng nhiên ghé sát bên tai nàng, nói nhỏ: “Tiểu thư, vừa nãy ta thấy Hoàng Ngọc Đình đi lên tầng hai. Ban nãy nghe chưởng quầy nói, Lãng Lăng công tử cũng ở tầng hai.”
Thẩm Nguyệt không vui, ngữ điệu mang theo chút trách cứ:
“Sau này đừng nhắc Lãng Lăng trước mặt ta. Nghe xong hỏng hết cả tâm trạng. Mà Hoàng Ngọc Đình là ai?”
Hoàng Ngọc Đình là dưỡng nữ của Hoàng Quý Xuyên – đầu bếp đầu tiên của Thực Thiện Lâu. Năm xưa Thẩm Đình Hựu góp ngân lượng, ông ấy góp tài nghệ nấu ăn, đưa Thực Thiện Lâu từng bước trở thành quán ăn đệ nhất Thanh Hoa, cho nên cũng được coi là chủ thứ hai của Thực Thiện Lâu, nhưng lợi nhuận chia theo 8:2, Thẩm tri huyện chiếm 8 phần.
Lãng Lăng từ trên tầng 2 đi xuống, đúng lúc nghe thấy câu nói này của nàng, chân mày hơi nhíu lại.