Thẩm Nguyệt nằm bất động trên giường, mắt mở to, trân trân nhìn trần nhà. Mọi thứ lọt vào tầm mắt nàng hiện giờ đều toát lên mùi cổ xưa, chẳng khác hiện trường quay phim cổ trang là mấy.
Nàng thở hổn hển, nhắm mắt rồi lại mở mắt, mở mắt rồi lại nhắm mắt, khung cảnh vẫn không thay đổi.
Mồ hôi rịn đầy trán, tim đập thình thịch, nàng có một suy đoán nhưng chẳng hề hi vọng mình đoán đúng.
Nàng nằm khoảng mười phút, cuối cùng xốc chăn ngồi dậy, quan sát thật kỹ căn phòng mình đang ở.
Ừm, kiến trúc này, vật dụng này, quần áo này… toàn là hàng cổ đại.
Để kiểm chứng suy đoán trong lòng mình, nàng ngó nghiêng ra cửa, thử gọi: “Người đâu?”
Cửa được đẩy mở từ bên ngoài, một cô gái ăn mặc giống nha hoàn đi vào, cung kính cúi chào: “Tiểu thư! Sao hôm nay tiểu thư dậy sớm thế, để ta chuẩn bị nước cho tiểu thư rửa mặt!”
“Khoan đã, ngươi cho ta hỏi, hiện giờ là năm nào, vua nào cai trị, nước ta tên gì?”
Nha hoàn ngước mắt khó hiểu nhìn tiểu thư nhà mình, thấy nét mặt vô cùng nghiêm túc của nàng, vội đáp: “Là Ngọa Long năm thứ 9, nước Kim Ất.”
Thẩm Nguyệt dại ra, nỗi tuyệt vọng lên tới đỉnh điểm, tin tốt là nàng là tiểu thư đài các, tin xấu là nàng xuyên không rồi.
Không phải trùng sinh, không phải xuyên vào sách truyện, mà là xuyên đến một thời không hoàn toàn xa lạ, trong lịch sử cũng không hề có triều đại này.
Nàng hay xem phim ngắn, đọc tiểu thuyết, cũng từng ước ao được trùng sinh này kia, nhưng tuyệt đối không hề ước mình xuyên không, bởi nàng biết rõ mình mấy cân mấy lạng, kiểu người như nàng không thể nào sinh tồn ở một thời đại xưa cũ đầy rẫy quy tắc và chiến loạn.
Thẩm Nguyệt nằm vật xuống giường, hờ hững hỏi:
“Ngươi tên gì? Ta tên gì?”
“Tiểu thư ngủ một giấc mà quên hết rồi sao? Ta là Tiểu Hoa, tiểu thư tên Thẩm Nguyệt, con gái của quan tri huyện huyện Thanh Hoa.”
Tiểu Hoa thấy tiểu thư không nói gì, thắc mắc nhìn nàng một hồi lâu, nhìn mãi nhìn mãi, thiếu nữ cả kinh khi thấy tiểu thư nhà mình đang khóc:
“Tiểu thư, người sao vậy? Đừng dọa ta!”
“Tiểu Hoa, hình như ta mất trí nhớ rồi, ta không nhớ gì cả, mau gọi người thân cận nhất với ta tới đây gặp ta!”
Chẳng biết trôi qua bao lâu, Thẩm Nguyệt vẫn chẳng buồn ngồi dậy, nàng cứ nằm ì trên giường, trông như mất hết sức sống. Ngoài cửa vọng vào tiếng bước chân dồn dập, chưa thấy người đã nghe tiếng nói:
“Con gái của ta, con gái của ta làm sao!”
“Tiểu thư không bị thương ở đâu hết, chỉ nói mình mất trí nhớ!”