Thẩm Nguyệt nằm mơ cũng không ngờ sẽ có một ngày mình xuyên không, không phải trùng sinh hay xuyên sách mà là xuyên đến một thời không hoàn toàn xa lạ, trong lịch sử cũng không có bất cứ ghi chép nào …
Thẩm Nguyệt nằm mơ cũng không ngờ sẽ có một ngày mình xuyên không, không phải trùng sinh hay xuyên sách mà là xuyên đến một thời không hoàn toàn xa lạ, trong lịch sử cũng không có bất cứ ghi chép nào về thời đại đó.
Một tay mơ sống ở hiện đại đã vô dụng như nàng làm sao sinh tồn ở cổ đại đầy khắc nghiệt? Thậm chí chẳng có hệ thống hay bàn tay vàng nào cả.
Lúc này, nàng vận dụng vô số cốt truyện và kịch bản mà mình tích lũy được trong nhiều năm, tuân theo tôn chỉ "sống như cỏ dại ven đường, tự úa tự tàn", tuyệt đối không dấn thân vào chốn thị phi, đặc biệt tránh xa những nhân vật có khả năng cao là nam nữ chính, nam nữ phụ.
Thế nhưng chẳng hiểu tại sao nàng đi đến đâu cũng có thể "vô tình" gặp được những nhân vật mang theo hào quang chói lóa, tiếng chuông cảnh báo trong lòng không ngừng gióng lên, nhắc nhở nàng mau mau tránh xa họ.
Thẩm Nguyệt nàng chẳng có bản lĩnh gì lớn lao, nhưng ít nhất nàng vẫn biết xếp đồ bỏ chạy, chỉ cần cút xéo đủ nhanh thì mạng nàng vẫn có thể kéo dài trăm tuổi.
Nàng càng chạy, bọn họ càng đuổi theo, điên cuồng như ác ma.
Lưu ý: Đây là truyện sáng tác, mọi chi tiết, thời gian, địa điểm, nhân vật đều là hư cấu, trong truyện khá nhiều nhân vật và tuyến tình cảm, bản đồ của truyện cũng được vẽ khá rộng.
Thôi bỏ truyện 🙂