Điện thoại báo pin yếu, Hạ Tiểu Mãn tắt máy, lấy sạc dự phòng ra cắm vào.
Cô ăn thêm hai cái bánh mì cho no bụng, rồi lấy ba chiếc tủ đông từ trong không gian ra, chặn trước cửa. Xong xuôi, cô mới yên tâm vào phòng ngủ một giấc.
Đã lâu lắm rồi cô mới được ngủ một giấc đến khi tự nhiên tỉnh lại. Lúc Hạ Tiểu Mãn tỉnh dậy, đã là hơn ba giờ chiều.
Cô mở điện thoại lên, phát hiện có người gửi lời mời kết bạn.
[Chào bạn, mình là Tôn Tình, sinh viên chuyên ngành Kỹ thuật gỗ của Đại học Phù Thành, bạn đồng ý kết bạn được không?]
Hạ Tiểu Mãn nhấn vào ảnh đại diện của Tôn Tình, đó là một cô gái có mái tóc ngắn trông rất cá tính.
Cô đã từng gặp Tôn Tình. Hình như Tôn Tình cũng sống ở khu chung cư này, nhưng khác tòa nhà. Có một lần cô đi làm ca đêm về, bị một kẻ bám theo, Tôn Tình tình cờ đi ngang qua đã cố tình chào hỏi cô, dọa cho kẻ bám đuôi kia sợ quá bỏ chạy.
Hạ Tiểu Mãn suy nghĩ một lát rồi đồng ý kết bạn.
Trời Nắng: [Chào bạn, mình là Tôn Tình.]
Hạ Tiểu Mãn: [Có việc gì không?]
Trời Nắng: [Ngại quá, nhà mình ở tầng ba, bị nước ngập rồi. Mình muốn hỏi xem tòa nhà của bạn còn phòng trống không.]
Hạ Tiểu Mãn: [Phòng 704 tạm thời không có ai ở.]
Trời Nắng: [Cảm ơn bạn, cho mình hỏi bạn có số điện thoại của chủ nhà không?]
Bốn căn hộ ở tầng này đều thuộc cùng một chủ nhà. Khi khu chung cư này mới mở bán, chủ nhà thấy diện tích các căn ở đây khá nhỏ nên đã mua liền bốn căn để đầu tư cho thuê.
Hạ Tiểu Mãn gửi số điện thoại của chủ nhà cho Tôn Tình, sau đó chuyển sang xem trong nhóm chat của khu chung cư có tin gì mới không.
Sau buổi trưa, nhóm chat im ắng hẳn, có lẽ mọi người đều đã hết pin điện thoại.
Cúp điện đã một ngày một đêm, với tần suất dùng điện thoại của giới trẻ hiện nay, trừ khi nhà có sạc dự phòng, nếu không thì điện thoại của mọi người chắc đều đã sập nguồn.
Khoảng bốn giờ chiều, trong tòa nhà vang lên tiếng loa.
Hạ Tiểu Mãn mở cửa nhà, vừa hay gặp gã đeo kính cũng đi ra.
Gã đeo kính lườm cô một cái, nhưng khi thấy Hạ Tiểu Mãn giơ nắm đấm lên, gã liền co giò chạy biến xuống lầu.
Đắc tội không nổi thì trốn vậy. Nam nhi không chấp nữ nhi.
Hạ Tiểu Mãn cũng đi xuống lầu. Nội dung của thông báo là yêu cầu mọi người xuống tầng ba để nhận vật tư cứu trợ.
Cầu thang tầng ba đã đứng đầy người, tất cả đều đến để nhận vật tư.
Chưa kịp đến gần, Hạ Tiểu Mãn đã thấy Tôn Tình đang tay xách nách mang.
Tôn Tình cũng nhìn thấy cô, liền nhếch miệng cười: "Chào bạn, mình là Tôn Tình."
Cô ấy chỉ vào cô gái búi tóc củ tỏi đang đứng bên cạnh rồi nói tiếp: "Đây là bạn mình, Diệp Hiểu Khiết."
Diệp Hiểu Khiết bẽn lẽn cười với Hạ Tiểu Mãn.
Hạ Tiểu Mãn gật đầu: "Mình là Hạ Tiểu Mãn. Sao các cậu lại qua đây được?"
Tôn Tình cười đáp: "Vận khí tốt, vừa ra khỏi cửa thì gặp đội cứu hộ đang phát vật tư, nhờ họ đưa qua đây luôn."
Cô ấy nói tiếp: "Thôi không nói chuyện nữa, bọn mình phải dọn hành lý lên lầu đây, cậu đi nhận vật tư đi!"
Tôn Tình dẫn Diệp Hiểu Khiết lên lầu, trên đường gặp gã đeo kính cũng vừa nhận vật tư xong. Gã lấy cớ muốn giúp Diệp Hiểu Khiết xách đồ, định bụng sờ tay cô ấy nhưng đã bị cô ấy khéo léo né được.
Lúc Hạ Tiểu Mãn nhận vật tư xong và đi lên lầu, cô phát hiện gã đeo kính đang dựa vào tường ở cầu thang tầng sáu, miệng rên hừ hừ, mũi miệng đều bê bết máu.
Đội cứu hộ đã phát vật tư cứu trợ, bao gồm ba túi mì ăn liền loại năm gói và mười chai nước khoáng 500ml.
Đây là khẩu phần cho năm ngày. Trong năm ngày tới, nếu không có sự kiện gì đột xuất, đội cứu hộ sẽ không đến nữa.
Hạ Tiểu Mãn không lo chuyện ăn uống, cứ thế ở nhà ăn không ngồi rồi.
Đã từ rất lâu rồi, kể từ khi ông nội qua đời, cô chưa từng có được những ngày tháng nhàn nhã như vậy. Mỗi ngày của cô không phải là làm việc nhà không hết việc thì cũng là đi làm thêm không hết giờ.
Hạ Tiểu Mãn không phải là người có thể ngồi yên. Cô dọn dẹp lại nhà cửa một lượt, những thứ có thể cho vào không gian thì đều cho hết vào. Chừa lại một khoảng trống, cô lấy hai cành cây lớn mang về lúc sáng ra, dùng rìu cứu hỏa chặt thành những đoạn củi có độ dài tương đương nhau rồi dựng ở góc tường phơi khô.
Gió bên ngoài dường như đã mạnh hơn một chút. Bầu trời đen kịt bao trùm mặt đất, thỉnh thoảng có vài tia sét lóe lên, theo sau là tiếng sấm đinh tai nhức óc.
Nước lũ đã dâng đến tầng ba, siêu thị đối diện khu chung cư cũng đã bị nhấn chìm hoàn toàn...
...
Ngày thứ ba của trận lụt, sự may mắn của những "nô ɭệ công sở" không cần đi làm và những học sinh không cần đến trường đã vơi đi rất nhiều.
Những cơn mưa cực lớn kéo dài nhiều ngày cùng với mực nước lũ chỉ dâng lên chứ không rút đi khiến mọi người bắt đầu cảm thấy bất an.
Mở điện thoại lên, tin tức ngập tràn đều là tình hình các khu vực gặp thiên tai.
Miền Nam thì mưa to, miền Bắc thì mưa đá.
Các nước khác cũng không thoát khỏi vận rủi, không phải bão lốc thì cũng là núi lửa phun trào, hoặc là sóng thần.
Trái Đất dường như đang lâm bệnh, tất cả các thảm họa đều bùng phát cùng một lúc.
"Cốc, cốc, cốc."
Tiếng gõ cửa đều đặn vang lên.
Hạ Tiểu Mãn nhìn qua mắt mèo, thấy Tần Nhã Lệ đang đứng co ro bất an ngoài cửa, trên mặt còn hằn rõ một vết bàn tay.
Cô suy nghĩ một lát rồi mở cửa: "Có chuyện gì không?"
Tần Nhã Lệ quay mặt đi, giọng nói xen lẫn tiếng khóc nức nở: "Hạ Tiểu Mãn, tớ có thể ở nhờ nhà cậu hai hôm được không?"
Cô ta khóc lóc thảm thiết: "Tớ và bạn trai cãi nhau, anh ấy đuổi tớ ra khỏi nhà rồi. Bây giờ tớ không có chỗ nào để đi cả..."