Hạ Tiểu Mãn không đáp lời, chỉ lo mở cửa phòng mình rồi kéo cành cây vào.
"Người đẹp, để anh giúp em một tay, hai người làm sẽ nhẹ hơn."
Gã đeo kính sốt sắng chạy tới, nắm lấy đầu kia của cành cây định nâng lên rồi tiến vào phòng Hạ Tiểu Mãn.
Hạ Tiểu Mãn không ngăn cản. Đợi khi cành cây được dọn vào phòng, cô đột ngột xoay người tung một cú đá vòng cầu, đá thẳng vào ngực gã đeo kính.
Gã hoàn toàn không phòng bị, bị đá ngã lăn ra đất, ôm ngực ho sặc sụa, nửa ngày không thở nổi.
"Mày, khụ khụ, mày có bị điên không! Tao tốt bụng giúp mày dọn đồ, mày lại đánh tao!" Gã đeo kính tức đến hộc máu.
Hạ Tiểu Mãn hừ lạnh một tiếng: "Cút xa bà đây một chút! Còn có lần sau, bà đây gϊếŧ chết mày!"
"Mẹ kiếp, mày nghĩ mày là ai mà bảo tao cút thì tao phải cút!" Gã đeo kính đứng dậy, vớ lấy cành cây bên cạnh định đánh Hạ Tiểu Mãn.
Hạ Tiểu Mãn nắm chặt tay, đấm thẳng vào mặt gã một quyền, sau đó túm tóc gã, đập mạnh đầu hắn xuống sàn bốn năm cái.
"Đồ cặn bã, chỉ biết suy nghĩ bằng nửa thân dưới! Mày thật sự nghĩ bà đây không biết mày vào nhà tao để làm gì hả? Rác rưởi!"
Sau khi đập cho gã đeo kính vỡ đầu chảy máu, Hạ Tiểu Mãn mới vẻ mặt chán ghét mà đá gã ra ngoài.
Khóa chặt cửa, cô dùng cây lau nhà lau sạch vết máu trên sàn. Cô định đi tắm thì lại phát hiện khu chung cư đã bị cúp nước.
Cô thở dài, dùng số nước đã trữ từ hôm qua để tắm qua loa, thay một bộ quần áo khô ráo rồi cuộn mình trên sô pha, nhắm mắt lại kiểm kê chiến lợi phẩm trong không gian.
Vật tư trong không gian đã chất thành từng núi nhỏ.
Số dược phẩm lấy được từ kho của hiệu thuốc khá là đầy đủ.
Các loại thuốc thông thường như thuốc cảm, thuốc hạ sốt giải độc, Ibuprofen, viên ngậm trị ho, siro ho, thuốc tiêu hóa, viên ngậm ho long đờm... đều có đủ cả. Đồ dùng sơ cứu ngoài da như các loại băng dán, cồn, thuốc đỏ, Vân Nam Bạch Dược, gạc y tế, dung dịch oxy già, thuốc sát trùng povidone cũng không thiếu thứ gì. Vật dụng y tế như khẩu trang, nhiệt kế cũng có, thậm chí còn có vài thùng vật dụng kế hoạch hóa gia đình.
Thảo dược cũng có một ít, nhưng phần lớn đã bị nước làm hỏng. Số còn lại không bị hỏng thì cô lại không nhận ra, giữ lại cũng vô dụng, đành chờ sau này có cơ hội bán lại cho tiệm thuốc.
Chiến lợi phẩm thu được ở siêu thị cũng rất đáng kể. Chỉ riêng số đồ ăn và vật dụng lấy từ đây cũng đủ cho một mình cô dùng trong vài chục năm.
Tâm trạng vui vẻ, Hạ Tiểu Mãn lấy ra từ không gian một chiếc đùi gà khổng lồ mà trước đây cô rất thèm nhưng tiếc tiền không dám mua. Cô vừa gặm đùi gà, vừa lướt xem tin tức trên điện thoại.
Trong nhóm chat của khu chung cư, mọi người đang nhao nhao.
Sốt Trứng Muối - 504: [Không phải bảo trưa nay có người đến phát vật tư sao? Giờ mười hai giờ rồi mà sao vẫn chưa thấy ai đến vậy?]
Lâm - 403: [Hỏi ké với, tôi sắp chết đói rồi đây, có ai tốt bụng cứu tế một chút không? Tôi có thể trả tiền.]
Nhìn thấy câu này, nội tâm Hạ Tiểu Mãn giằng co mất hai giây.
Thôi bỏ đi. Mạng quan trọng hơn tiền, bây giờ không phải là lúc kiếm tiền.
Cô thản nhiên gặm chiếc đùi gà thơm phức, tiếp tục đọc tin nhắn trong nhóm.
Khoảnh Khắc - 303: [Các cô chú, anh chị ơi, cầu xin cứu giúp ạ. Nước ở dưới sắp ngập qua tầng hai rồi, chắc chiều nay là ngập đến nhà em. Nhà ai còn phòng trống cho em ở nhờ hai hôm với.]
Thiếu Gia Họ Hoa - 801: [Em gái ơi, nhà anh vẫn còn chỗ nhé, nhắn tin riêng cho anh đi.]
Lâm - 403: [(?_?) Làm ơn đi, cầu xin mọi người đấy, cho thằng em này một chút đồ ăn đi! Em nguyện trả giá gấp mười lần để mua.]
Anh Bân - 603: [Đối diện khu mình có siêu thị đó, hay là chúng ta qua đó tìm ít đồ ăn đi!]
Sốt Trứng Muối - 504: [Thôi đi! Bên ngoài nước lũ lớn như vậy, trong nước lại có bao nhiêu thứ trôi nổi, lỡ như chết đuối hoặc bị va phải thì làm sao?]
Ang - 703: [Bên ngoài vừa mưa to vừa sấm sét, đi ra ngoài nguy hiểm lắm. Cứ ở yên trong nhà chờ xem sao, đội cứu hộ sẽ không bỏ mặc chúng ta đâu.]
Có lẽ vì tin tưởng vào đội cứu hộ, trong nhóm không có ai nhắc đến chuyện ra ngoài tìm vật tư nữa.
Hạ Tiểu Mãn chuyển giao diện, xem các tin tức được đăng tải trên mạng.
Hôm nay tỉnh của họ lại có thêm hai thành phố bị ngập lụt, tình hình các tỉnh khác cũng không khá hơn là bao.
Nhớ lại lời của vị bí thư chi bộ thôn hôm qua, cô thử tìm kiếm thông tin về quê mình. Ngôi làng của cô đã bị sạt lở đất chôn vùi mất một nửa, những người còn lại đã được đội cứu hộ di dời đến một trường học trên thị trấn để tạm trú. Trong một đoạn video được đăng tải, những người lính đang đội mưa đào bới lớp bùn đất, cố gắng tìm kiếm những nạn nhân bị chôn vùi.
Hạ Tiểu Mãn thở dài nặng nề, lại chuyển về ứng dụng nhắn tin.
Tin nhắn trong nhóm lớp đã lên đến hơn chín mươi chín tin. Các bạn học đang chia sẻ tình hình ngập lụt mà mình gặp phải.
Phần lớn sinh viên trong lớp cô đều là dân tỉnh khác đến đây trọ học. Có bạn còn quay video cảnh trường học bị ngập. Trong video, nước lũ đã nhấn chìm tầng ba của ký túc xá. Sinh viên ở các tầng từ một đến ba đều được sắp xếp đến ở các phòng trống ở những tầng cao hơn. Những người không có chỗ ở thì được bố trí đến khu giảng đường.
Trong video, các bạn sinh viên trông vẫn rất lạc quan.
Đây là lần đầu tiên họ trải qua một trận lụt lớn như vậy, trong mắt họ, đây chẳng khác nào một trò chơi mạo hiểm kí©h thí©ɧ và mới lạ. Vài sinh viên gan dạ còn đứng trên ban công biểu diễn màn "nhảy cầu", bơi lội trong dòng nước lũ, thỏa sức phô diễn tuổi trẻ. Cũng có những người bạn tốt bụng, chia sẻ kho đồ ăn vặt của mình, cùng bạn bè trong phòng vừa ăn vặt vừa chơi bài, tận hưởng những giây phút bình yên hiếm hoi. Đương nhiên, cũng có những sinh viên có tinh thần cống hiến, họ tình nguyện tham gia vào công tác cứu hộ, giúp đỡ các thầy cô và bạn học di tản, bảo vệ những tài liệu và sách vở quan trọng.