Mọi người trong nhóm đều hoan hô, hết lời khen ngợi đội cứu hộ đáng tin cậy vì đã biết họ đang thiếu thức ăn.
Thế nhưng, Hạ Tiểu Mãn từ nhỏ đã hiểu một đạo lý, đó là không bao giờ được đặt hy vọng vào người khác.
Thay vì ngồi nhà chờ đợi, cô thà tự mình ra ngoài tìm kiếm vật tư còn hơn.
Đối diện xéo khu chung cư là một siêu thị cỡ trung. Siêu thị nằm trên tầng hai, vật tư bên trong hẳn là vẫn chưa bị nước cuốn trôi.
Sấm sét nổ vang trời, những hạt mưa lớn như trút nước đập vào người đau rát.
Hạ Tiểu Mãn mặc một bộ quần áo mỏng manh, hít một hơi thật sâu rồi nhảy xuống dòng nước. Dòng nước lạnh lẽo bao trùm lấy toàn thân khiến cô không khỏi rùng mình. Cơn mưa tầm tã không ngớt cản trở tầm nhìn của cô. Vô số vật thể trôi nổi trong dòng nước lũ liên tục va vào người.
Hạ Tiểu Mãn cắn răng, cẩn thận né tránh những vật cản, dốc hết sức bơi về phía siêu thị.
Mất khoảng nửa giờ, cô mới khó khăn lắm mới đến được nơi.
Nước trong siêu thị đã dâng đến đầu gối cô. Với lượng mưa hiện tại, nếu tối nay trời không tạnh, siêu thị này có thể sẽ bị nhấn chìm hoàn toàn.
Cửa cuốn của siêu thị đã bị khóa. Hạ Tiểu Mãn tìm được một chiếc rìu cứu hỏa, nhắm thẳng vào ổ khóa trên mặt đất mà bổ xuống mấy chục nhát mới phá tan được nó.
Vừa vào cửa là khu vực sữa và đồ uống, với những hộp quà được chất thành một ngọn núi nhỏ. Hạ Tiểu Mãn chỉ cần vung tay, tất cả những thứ này đều bị thu vào không gian, kể cả những thùng hàng đã bị nước lũ ngâm qua dưới đất, cô cũng không chừa lại.
Cô cứ thế đi một đường thu một đường. Trong tủ đông là đủ loại viên thả lẩu, chả tôm, mực, cánh gà, thịt bò, cá biển, bánh trôi đông lạnh, bánh mì, màn thầu...
Trên kệ là mì trứng, mì sợi, mì rau chân vịt, miến khoai lang, mì soba, mì ly, mì vằn thắn, mì nước kiềm...
Từng túi gạo trắng, gạo nếp, bột mì, bột nếp, bột gạo tẻ, tinh bột, bột năng được đóng gói chân không...
Còn có các loại gia vị, đồ ăn vặt, tất cả đều bị Hạ Tiểu Mãn thu sạch vào không gian.
Khu đồ dùng sinh hoạt nằm ở phía sau. Hạ Tiểu Mãn gom hết tất cả băng vệ sinh và khăn giấy trên kệ, các vật dụng khác như bàn chải, kem đánh răng, bột giặt, sữa tắm, dầu gội cũng đều cho hết vào không gian.
Siêu thị này còn bán cả nội y, quần áo, chăn bông và thảm.
Hạ Tiểu Mãn thu tất cả. Thứ gì hợp với mình thì giữ lại dùng, không hợp thì sau này có thể mang ra bán.
Đối với việc vơ vét sạch siêu thị, cô không hề có bất kỳ gánh nặng tâm lý nào.
Cô mới đến đây hơn một tiếng mà nước đã dâng đến thắt lưng. Không dọn sạch đồ đi, chẳng lẽ để chúng ngâm nước hết hay sao?
Sau khi càn quét xong siêu thị, Hạ Tiểu Mãn lặn xuống tầng một để tìm hiệu thuốc.
Cô nhớ ở cửa tầng một có một hiệu thuốc, không biết thuốc bên trong có bị nước cuốn trôi đi hết chưa.
Cô tìm được một chiếc mũ và kính bơi trong siêu thị rồi đeo vào, lặn xuống nước. Cửa hiệu thuốc là cửa kính, đã bị nước lũ phá vỡ từ lâu.
Hạ Tiểu Mãn bơi vào trong, bên trong đã là một mớ hỗn độn, nhưng cô phát hiện có một cánh cửa nhỏ vẫn đóng chặt. Cô đoán đó hẳn là nhà kho.
Cô trồi lên mặt nước hít mấy hơi thật sâu, rồi lại lặn xuống, dùng rìu cứu hỏa phá cửa.
Sau bảy tám lần ngoi lên lấy hơi, cuối cùng Hạ Tiểu Mãn cũng phá được cánh cửa.
Đúng như cô dự đoán, bên trong chính là nhà kho, chất đầy từng thùng thuốc.
Hạ Tiểu Mãn không có thời gian để xem đó là thuốc gì, cô thu toàn bộ vào không gian, định bụng về nhà sẽ kiểm kê sau.
Thuốc men và đồ dùng sinh hoạt đều đã có đủ. Vấn đề còn lại cần giải quyết là làm thế nào để nấu nướng trong tình trạng không có gas.
Khu chung cư của họ mới có gas hai năm trước, ông chủ tiệm bán bình gas gần đó thấy làm ăn không được nên đã đóng cửa.
Trong phạm vi mười dặm xung quanh không có tiệm gas nào khác, Hạ Tiểu Mãn tạm thời chưa nghĩ ra cách giải quyết vấn đề này.
...
Khi về đến khu chung cư thì đã hơn mười một giờ.
Để che mắt người khác, trên đường về, cô đã nhặt hai cành cây lớn kéo về nhà, giả vờ rằng mình ra ngoài là để tìm củi nhóm lửa.
Hạ Tiểu Mãn ở phòng 701. Trước đây cô còn phàn nàn vì phòng ở quá cao mà lại không có thang máy, ngày nào cũng phải leo thang bộ mệt bở hơi tai.
Bây giờ, cô lại thấy có chút may mắn vì mình ở cao.
Đang kéo hai khúc gỗ nặng trịch lên lầu, khi đi ngang qua tầng sáu, cửa phòng 603 mở ra, một cô gái mặc quần yếm bước ra.
"Hạ Tiểu Mãn, cậu tha hai khúc gỗ này lên làm gì vậy?"
Hạ Tiểu Mãn ngẩng đầu lên nhìn, đó là Tần Nhã Lệ, bạn cùng lớp với cô.
Khu chung cư này không xa trường học của họ, tiền thuê lại rẻ nên rất nhiều sinh viên thuê nhà ở đây. Tần Nhã Lệ và bạn trai cô ấy sống ở phòng 603.
"Nhà tớ hết gas rồi, nhặt hai khúc gỗ về nhóm lửa."
"Hả?" Tần Nhã Lệ gãi đầu: "Cậu nhóm lửa trong phòng không sợ chủ nhà biết rồi mắng cho à?"
"Thời buổi đặc thù, đành chịu thôi. Không để chủ nhà phát hiện là được."
Đột nhiên, từ phòng 603 vọng ra một tràng cười nói ầm ĩ. Hạ Tiểu Mãn bất giác nhìn vào phía sau Tần Nhã Lệ.
Tần Nhã Lệ ngượng ngùng cười: "Bạn của bạn trai tớ nhà bị ngập nên chuyển đến ở tạm."
Hạ Tiểu Mãn không nói gì, chỉ gật đầu tỏ ý đã biết rồi kéo cành cây về nhà.
Vừa về đến cửa, cô mới lấy chìa khóa ra thì gã đeo kính ở phòng 702 đối diện mở cửa, thò đầu ra nhìn.
"Tưởng là đội cứu hộ đến chứ."
Lẩm bẩm một câu, gã đeo kính nhìn chằm chằm Hạ Tiểu Mãn từ trên xuống dưới, ánh mắt dừng lại trên vòng eo thon gọn của cô.
"Người đẹp, em ở một mình à?"