Hạ Tiểu Mãn: "..."
Nếu không đoán sai, hai người theo đuôi cô lúc đầu hẳn là người của nhóm thuyền kayak, còn bốn người cô gϊếŧ sau đó hẳn là người của nhóm xuồng cao su.
"Vậy sau đó thì sao? Sao lại không đánh nữa?" Hạ Tiểu Mãn hỏi.
Ôn Kiếm Phong chỉ vào chiếc thuyền đánh cá bằng cao su: "Có kẻ muốn làm ngư ông đắc lợi, không ngờ lại có bọ ngựa bắt ve, chim sẻ rình sau."
Nhóm người trên thuyền đánh cá bằng cao su định nhân lúc nhóm xuồng cao su và nhóm kia đánh nhau để cướp chiếc xuồng, không ngờ lại bị gϊếŧ ngược lại, để cho kẻ khác hưởng lợi.
Những người khác hẳn là nghĩ cả hai nhóm xuồng cao su và thuyền kayak đều bị tổn thất nhân lực, cảm thấy có cơ hội cướp được thuyền nên mới từ từ tiếp cận, chuẩn bị vây công. Hai nhóm kia cũng chậm chạp nhận ra nếu họ đánh nhau, kẻ hưởng lợi cuối cùng chính là đám người đang vây xem này, nên đã tạm thời đình chiến.
"Cô ở dưới nước có gặp chuyện gì không? Không bị thương chứ?" Ôn Kiếm Phong hỏi.
Hạ Tiểu Mãn lắc đầu: "Không có, tôi đã cất giấu một mớ vật tư."
Cô chỉ vào một nơi tương đối vắng người cách đó không xa: "Ở vị trí đó. Chúng ta bây giờ lặng lẽ qua đó lấy, lấy xong là chạy."
Ôn Kiếm Phong kinh ngạc: "Tôi còn tưởng cô chẳng tìm được gì."
Nhiều người xuống vớt như vậy, trong đó còn có không ít kẻ mang ác ý. Hạ Tiểu Mãn chỉ có một mình, có thể an toàn trở về anh đã rất ngạc nhiên, không ngờ cô còn có thể cất giấu được cả một đống vật tư.
Lặng lẽ chèo thuyền đến vị trí đã định, Hạ Tiểu Mãn lấy ra bốn sợi dây leo núi có nút thắt giao cho Ôn Kiếm Phong, sau đó nhảy xuống nước, mang tấm lưới đánh cá chứa đầy vật tư ra để móc vào dây.
Lại lần nữa trồi lên mặt nước, Hạ Tiểu Mãn bảo Ôn Kiếm Phong thử xem có thể kéo số vật tư lên được không.
Ôn Kiếm Phong kéo thử một cái, suýt nữa thì ngã nhào khỏi thuyền: "Cô vớt được bao nhiêu vật tư vậy! Nặng quá."
Hạ Tiểu Mãn nhíu mày: "Hơi nhiều một chút. Lấy thuyền kayak dự phòng và đệm hơi ra đi! Thêm những thứ đó vào chắc là có thể vận chuyển được."
Ôn Kiếm Phong liếc nhìn đám đông cách đó không xa: "Không được, làm vậy quá gây chú ý."
Hạ Tiểu Mãn suy nghĩ một chút, lặn xuống nước. Chẳng mấy chốc, cô lấy ra một khẩu súng bắn cá.
"Nếu có người đến cướp, thì dùng cái này."
Ôn Kiếm Phong mở to hai mắt nhìn: "Cô, cô lấy thứ này ở đâu ra vậy?"
"Chuyện đó anh đừng quan tâm, dùng được là được." Hạ Tiểu Mãn trèo lên thuyền, từ trong túi lấy ra vài chiếc đệm hơi và một chiếc thuyền kayak đã được gấp lại.
Ở phía xa, có người thấy nhóm Hạ Tiểu Mãn đang chồng các tấm đệm hơi lên nhau để cố định, làm thành một cái bè nổi, lại lắp ráp thêm một chiếc thuyền kayak nữa, rồi cố định chiếc bè vào giữa hai thuyền.
Một vài kẻ đầu óc nhanh nhạy lập tức đoán ra nhóm Hạ Tiểu Mãn đã vớt được vật tư, nếu không tại sao lại phô trương như vậy?
Bên này, Hạ Tiểu Mãn lại một lần nữa lặn xuống nước. Lưới đánh cá chứa quá đầy, Ôn Kiếm Phong kéo không nổi, cô đành phải bớt một phần đồ trong lưới ra, chia làm nhiều lần để kéo vật tư lên.
Những người ở cách đó không xa thấy từng đống vật tư được kéo lên, lập tức nảy sinh ý đồ.
Ôn Kiếm Phong thấy những người đang dần tiến lại gần mình, cũng không lớn tiếng quát mắng xua đuổi, vẫn tập trung cao độ kéo vật tư.
Ngay khi chiếc bè gỗ đi đầu còn cách anh 5 mét, Ôn Kiếm Phong đột nhiên buông dây thừng ra, rút con dao nhỏ bên hông, phóng về phía những người trên bè...
Lực tay của các võ sĩ quyền anh chuyên nghiệp đều rất lớn.
Ngoài việc luyện tập quyền anh, sở thích lớn nhất của Ôn Kiếm Phong là chơi phi tiêu. Đây vẫn là lần đầu tiên anh dùng dao thật đâm vào người thật. Chiếc phi đao được phóng ra, cắm thẳng vào đùi đối phương.
Tiếng la thảm thiết như heo bị chọc tiết vang lên, những kẻ đang định tiến lại gần đều đồng loạt dừng lại.
Ôn Kiếm Phong quét mắt nhìn chúng một lượt, lạnh lùng nói: "Tiến thêm một mét nữa, con dao sẽ không cắm trên đùi chúng mày, mà là cắm trên đầu chúng mày đấy."
Trước sức mạnh tuyệt đối, không ai dám hành động thiếu suy nghĩ nữa. Nhưng chúng cũng không rời đi, mà lại vây quanh Ôn Kiếm Phong giống như cách chúng đã vây quanh chiếc xuồng cao su trước đó.
Ước chừng vật tư đã chất gần đầy chiếc bè nổi và thuyền kayak, Hạ Tiểu Mãn trồi lên mặt nước. Nhìn thấy một vòng người vây quanh, cô ngẩn ra. Thấy sắc mặt Ôn Kiếm Phong vẫn như thường, cô thầm thở phào nhẹ nhõm.
Đồng đội không làm vướng chân chính là đồng đội tốt nhất thế gian.
Ngay khi cô định trèo lên thuyền kayak, Ôn Kiếm Phong đột nhiên rút ra một con dao nhỏ, phóng về phía sau lưng cô.
Một tiếng hét thảm thiết vang lên từ phía sau. Hạ Tiểu Mãn quay đầu lại nhìn, một gã đàn ông từ trên bè gỗ ngã xuống nước, một vệt máu đỏ tươi loang ra trong nước. Gã đàn ông này định dùng gậy gỗ đánh lén Hạ Tiểu Mãn, nghĩ rằng Ôn Kiếm Phong thấy đồng đội bị tấn công sẽ hoảng loạn, như vậy hắn có thể nhân cơ hội cướp vật tư. Ai ngờ gậy gỗ vừa vươn ra, đã bị một dao đâm trúng ngực, rơi thẳng xuống nước.
Một vài kẻ đang nhăm nhe hành động thấy cảnh này, lập tức dập tắt ý định, tiếp tục rúc đầu trong đám đông, chờ thời cơ hành động.
Hạ Tiểu Mãn trèo lên thuyền, tháo thiết bị lặn ra, cầm lấy khẩu súng bắn cá với vẻ mặt kiêu ngạo: "Tất cả cút xa ra cho tao! Một lũ cặn bã không làm mà đòi có ăn, dưới nước cả đống vật tư không đi vớt, cứ nhìn chằm chằm chúng tao làm gì?"
"Tất cả lùi lại, nếu không bà đây sẽ cho chúng mày đi gặp Diêm Vương!"
Đám đông vây xem nhìn nhau, ai cũng muốn đợi người kia lùi trước rồi mình mới lùi theo. Hạ Tiểu Mãn mất kiên nhẫn, giương súng bắn cá lên, nhắm thẳng vào chiếc bè gỗ gần cô nhất.