Nhưng người đó như thể không hiểu, không hề dừng lại mà cứ bơi thẳng về phía Hạ Tiểu Mãn...
Chiếc rìu trong tay Hạ Tiểu Mãn khẽ nhúc nhích, đôi mắt cô nhìn chằm chằm vào người đang bơi tới.
Ngay khi cô cho rằng lại sắp có một trận chiến, người đó vừa ra hiệu bằng tay yêu cầu cô dừng lại, vừa từ từ bơi đến.
Hạ Tiểu Mãn mặt đầy nghi hoặc, gã này định làm gì?
Người đó bơi tới, chỉ vào ổ khóa, rồi lấy ra hai sợi dây kẽm từ trong quần áo, làm động tác mở khóa.
Hạ Tiểu Mãn bừng tỉnh ngộ, cô lùi lại một khoảng, làm động tác mời, ý bảo người đó đến cạy cửa.
Người đó xua xua tay, ra hiệu không muốn làm cu li miễn phí. Anh ta khoa tay múa chân một hồi, yêu cầu mình phải có quyền ưu tiên lựa chọn. Sau khi cửa mở, anh ta sẽ chọn vật tư trước, rồi Hạ Tiểu Mãn mới được vào.
Hạ Tiểu Mãn gật đầu đồng ý, dù sao sau khi đối phương chọn xong, tất cả đồ trong kho hàng cũng đều là của cô.
Thỏa thuận xong điều kiện, người đó mới bắt đầu cạy cửa. Chuyên nghiệp và nghiệp dư vẫn có sự khác biệt rất lớn. Hạ Tiểu Mãn cạy hơn mười phút vẫn không ra, còn đối phương chưa đến hai phút đã mở được cửa.
Người đó đi vào tìm một vòng, phát hiện toàn là sữa tắm, dầu gội và các đồ dùng sinh hoạt khác. Anh ta cầm hai chai lên, thấy nặng quá lại ném trả về, rồi mất cả hứng thú bơi ra. Hạ Tiểu Mãn đi vào xem qua, rồi thu toàn bộ vào không gian, sau đó cũng bơi ra với hai tay trống trơn như anh ta.
Người đó cho rằng Hạ Tiểu Mãn không hứng thú với dầu gội và những thứ tương tự nên cũng không nghĩ nhiều. Hai người cùng nhau đi tìm nhà kho tiếp theo.
Kho hàng tiếp theo chứa trái cây. Ngâm nước hơn nửa tháng, trái cây đều đã thối rữa, lúc mở cửa ra, màu nước bên trong không khác gì phân, khiến cả hai ghê tởm đến suýt nôn.
Kho thứ ba chứa đồ uống. Hạ Tiểu Mãn nhớ tin tức trước đây từng nói, đồ uống bị ngâm nước thì không thể uống được nữa, nước bẩn sẽ lọt qua nắp vặn. Vì vậy, cô không muốn lấy bất kỳ chai nào. Người mở khóa cũng muốn vậy, nhưng mấy thứ đồ uống này quá nặng, lại tốn sức, anh ta luyến tiếc nhìn một cái rồi quay người đi tìm nhà kho tiếp theo.
Kho hàng thứ tư chứa thuốc lá và rượu. Thuốc lá đều đã bị ngâm hỏng, nhưng rượu được đóng gói rất kỹ, bảo vệ hai lớp, chắc là vẫn còn dùng được. Hạ Tiểu Mãn đợi người mở khóa chọn xong, liền thu hết số rượu còn lại vào không gian.
Tìm liên tục bốn nhà kho mà vẫn không thấy vật tư mong muốn, Hạ Tiểu Mãn bèn chặn người mở khóa lại, chỉ chỉ xung quanh, ra hiệu muốn tìm khu thực phẩm hoặc khu lương thực - dầu ăn, vì nhà kho chứa những thứ đó hẳn là ở gần các khu vực này.
Đối phương cảm thấy Hạ Tiểu Mãn nói rất có lý, hai người bèn cùng nhau đi tìm nơi trưng bày thực phẩm.
Khi đã có mục tiêu rõ ràng, việc tìm kiếm trở nên dễ dàng hơn nhiều. Chẳng mấy chốc, họ đã tìm thấy khu thực phẩm.
Người mở khóa chỉ vào khu thực phẩm, khoa chân múa tay vô cùng kích động. Anh ta đang định bơi qua thì bị Hạ Tiểu Mãn túm chặt lại, ấn vai xuống nấp sau một kệ hàng, đồng thời ra hiệu cho anh ta mau chóng tắt đèn pin trên đầu.
Người mở khóa không hiểu tại sao, nhưng vẫn nghe lời khuyên, tắt đèn đi. Chẳng mấy chốc, anh ta thấy có ba, bốn người xuất hiện ở khu thực phẩm. Họ cầm một cái lưới đánh cá, ném những vật tư tìm được vào lưới. Chờ lưới đầy, mấy người hợp lực kéo đi.
Đợi đám người đó bơi đi xa, Hạ Tiểu Mãn vỗ vai người mở khóa, ra hiệu cho anh ta nhanh chóng đuổi theo.
Bên khu thực phẩm quả nhiên có nhà kho. Cửa kho bị đập đến hơi biến dạng, chắc là do đám người kia đập mãi không mở được nên mới đành chọn cách khác, vớt đồ trên kệ hàng. Hạ Tiểu Mãn thúc giục người kia nhanh chóng cạy khóa, vì đám người kia có thể quay lại bất cứ lúc nào.
Cửa kho vừa được cạy ra, người đó đã vội vã bơi vào. Nhà kho này lớn hơn nhiều so với bốn nhà kho trước đó, gạo, mì, dầu ăn được xếp đầy các hàng kệ, còn có đủ loại gia vị và đồ hộp. Người đó chọn đến hoa cả mắt, ra ra vào vào chuyển vài chuyến vật tư.
Đến chuyến thứ tám, Hạ Tiểu Mãn đợi đến mất kiên nhẫn, bèn ra hiệu với anh ta: "Anh chọn nhiều vật tư như vậy, có mang đi nổi không? Gần đủ rồi là được."
Người đó lại chẳng hề khách khí, ra hiệu lại: "Cô giúp tôi mang một ít đi. Nếu không phải tôi cạy cửa, có lẽ cô chẳng tìm được chút vật tư nào. Giúp tôi mang một ít, coi như là thù lao cạy khóa cho tôi."
Hạ Tiểu Mãn trợn trắng mắt, không thèm tuân thủ giao kèo nữa, tự mình bơi vào kho.
Người đó không vui, túm lấy chân Hạ Tiểu Mãn không cho cô vào. Hạ Tiểu Mãn lập tức nổi giận, một cước đá văng anh ta ra.
Đúng lúc này, bốn người cầm lưới đánh cá lúc trước lại xuất hiện. Thấy cửa kho đã mở, chúng hưng phấn bơi về phía này. Người mở khóa thấy tình thế không ổn, xách vật tư của mình lên định chạy. Bỗng nhiên, một mũi tên bắn tới, cắm thẳng vào túi vật tư anh ta đang xách.
Anh ta hoảng sợ, vứt đồ lại rồi bỏ chạy. Thấy mũi tên thứ hai sắp bắn tới, người mở khóa không chút do dự bơi về phía Hạ Tiểu Mãn, rõ ràng là muốn dùng cô làm bia đỡ đạn.
Hạ Tiểu Mãn cười khẩy, hóa ra là muốn dùng cô làm lá chắn, thảo nào có bản lĩnh như vậy mà vẫn muốn tìm cô hợp tác.
Đám người kia dùng súng bắn cá. Hạ Tiểu Mãn xoay người tránh mũi lao, đang định phản công thì sau lưng có một lực mạnh kéo giật lại. Cô quay đầu nhìn, gã này khá thật, hắn đã giật đứt bình dưỡng khí của cô.
Tình huống khẩn cấp, Hạ Tiểu Mãn không còn lòng dạ nào để phản công, cô nín thở nhanh chóng bơi vào kho, khóa trái cửa lại.