"Lát nữa cô có muốn ra ngoài vớt vật tư không?"
Nghe Ôn Kiếm Phong hỏi, Hạ Tiểu Mãn mới hoàn hồn: "Anh cả đêm không ngủ, còn có sức để ra ngoài vớt vật tư sao?"
Ôn Kiếm Phong gật đầu: "Không sao, tôi trước đây cũng thường xuyên thức đêm. Trong nhà không còn gì ăn, phải tìm chút gì đó cho Linh Linh và bọn nhỏ."
"Được, vậy tôi về ăn sáng, nửa tiếng sau tập hợp."
Vớt vật tư phải nhân lúc trời còn sớm. Cả thành phố đều đang đi vớt, chậm một bước thôi là người ta cũng vớt không còn một mẩu.
Hạ Tiểu Mãn vốn định cho Ôn Kiếm Phong mượn bộ đồ lặn dự phòng, không ngờ anh đã nhanh chân mượn một bộ từ Tôn Tình. Ôn Kiếm Phong giao cặp song sinh cho nhóm Tôn Tình chăm sóc, rồi mặc đồ lặn, mang theo thuyền kayak cùng Hạ Tiểu Mãn ra ngoài.
Trước khi đi, hai người đã bàn bạc xong lộ trình. Họ có thiết bị lặn, có thể đến những nơi mà người khác không tới được dưới đáy nước, nên không cần phải lang thang vô định trên mặt nước để vớt những vật trôi nổi.
Cả hai nhất trí quyết định đi đến siêu thị gần Khu chung cư Thần Dương nhất. Đây là một siêu thị của một thương hiệu quốc tế lớn, có diện tích hơn hai mươi nghìn mét vuông, bên trong có đủ mọi thứ cần thiết cho cuộc sống, thực sự là một thánh địa vơ vét.
Nước lũ đã rút đến tầng bảy, Hạ Tiểu Mãn và Ôn Kiếm Phong rời đi từ ban công tầng bảy. Hai người chèo thuyền kayak hơn một tiếng đồng hồ mới đến được địa điểm.
Người đến siêu thị này không ít. Lúc họ đến, trên mặt nước đã có bảy, tám chiếc bè gỗ tự chế cùng với ba chiếc thuyền kayak, một chiếc thuyền đánh cá bằng cao su và một chiếc xuồng cao su.
Người có thiết bị lặn cũng không chỉ có nhóm của Hạ Tiểu Mãn. Những người trên chiếc xuồng cao su, thuyền đánh cá và một trong những chiếc thuyền kayak cũng có đồ lặn. Phía sau chiếc xuồng cao su còn buộc một chiếc bè gỗ lớn, trên bè đã có một ít vật tư vừa được vớt lên, chắc là họ đã đến đây từ khá lâu.
Vài nhóm người xung quanh đều đang như hổ rình mồi nhòm ngó chiếc xuồng cao su, nhưng những người ngồi trên xuồng chẳng hề hoảng sợ, ngược lại còn cười nhếch mép như thể khıêυ khí©h.
Ôn Kiếm Phong hạ giọng nói: "Tiểu Mãn, lát nữa sau khi tôi xuống nước, cô cố gắng đừng rời xa đám đông. Nếu có người đến cướp thuyền, cứ chèo vào giữa đám đông, tạo ra hỗn loạn rồi nhân cơ hội trốn thoát. Nếu không giữ được thuyền thì bỏ đi, an toàn của bản thân vẫn quan trọng hơn."
Hạ Tiểu Mãn không muốn từ bỏ cơ hội mua sắm 0 đồng dưới nước này, cô từ chối: "Huấn luyện viên, tôi bơi giỏi, cũng có kinh nghiệm lặn vài lần rồi. Tôi cho rằng ở dưới nước còn an toàn hơn trên cạn."
Ôn Kiếm Phong vẻ mặt không tán thành: "Không được, dưới nước chắc chắn có rất nhiều người, cô một mình mang thiết bị lặn hành động sẽ bị cản trở, nếu bị vây công sẽ rất dễ xảy ra chuyện."
"Yên tâm, tôi sẽ không sao đâu." Hạ Tiểu Mãn mặc kệ sự phản đối của Ôn Kiếm Phong, mặc đồ lặn vào rồi nhảy xuống nước.
Dưới nước quả thật không ít người. Cô vừa xuống đã thấy hai, ba người đang ôm đồ bơi lên trên, chắc là tìm được thứ gì tốt, vội vã mang lên.
Hạ Tiểu Mãn không gây sự với họ, lập tức bơi về phía cửa siêu thị. Còn chưa bơi đến nơi, cô đã thấy có hai người đang canh ở cửa, không cho người khác vào.
Cùng lúc đó, Hạ Tiểu Mãn cảm thấy dòng nước sau lưng có chút không ổn. Quay đầu lại, một bóng đen không biết từ lúc nào đã vòng ra sau lưng cô, định giật bình dưỡng khí của cô. Thấy trong tay hắn không có vũ khí, Hạ Tiểu Mãn đột ngột xoay người, quẫy chân lao thẳng tới, đồng thời lấy con dao nhỏ sắc bén từ trong không gian ra, nhắm vào cổ bóng đen.
Kẻ đó còn chưa hiểu tại sao Hạ Tiểu Mãn đột nhiên lao tới, bỗng cảm thấy cổ nhói lên, làn nước đυ.c trước mắt biến thành một màn sương đỏ.
Hạ Tiểu Mãn một chân đá văng kẻ đó ra, bơi sang một bên, định tìm một lối vào khác của siêu thị.
Đồng bọn của bóng đen ở phía xa thấy hắn từ từ chìm xuống, biết gã ngu đó đã thất bại, lập tức ra sức bơi về phía Hạ Tiểu Mãn.
Hạ Tiểu Mãn biết có người theo sau, cũng không vội vàng. Cô tìm một lối vào không có người canh rồi dừng lại, lẳng lặng cảm nhận dòng nước phía sau. Đợi hơn mười giây, cô rút chiếc rìu buộc trên đùi ra, đột ngột xoay người nắm chặt rồi chém tới.
Kẻ đó phản ứng cực nhanh, nghiêng người tránh được đòn tấn công. Hạ Tiểu Mãn lại lần nữa vung rìu, nhưng lực cản trong nước rất lớn, rìu còn chưa vung xuống, tay cô đã bị đối phương tóm lấy. Hạ Tiểu Mãn mượn lực của đối phương lao về phía trước, đồng thời tay trái lấy dao phay từ không gian ra, một dao đâm thẳng vào cổ hắn.
Giải quyết xong cái đuôi bám theo, Hạ Tiểu Mãn cạy cửa siêu thị rồi bơi vào trong.
Siêu thị này mới xây được vài năm, vật liệu xây dựng được dùng khá chắc chắn, bị ngâm nước lâu như vậy mà vẫn không sập, vật tư bên trong đều bị kẹt lại, không ra ngoài được. Hạ Tiểu Mãn vừa mở cửa, những vật nổi chặn ở cửa đều lũ lượt trôi ra. Cô vớ lấy một gói đồ nổi lên xem thử, toàn là bim bim, khoai tây que, khoai tây lát, gà viên...
Cô không chuyên đi thu thập mấy thứ này, chỉ tiện tay vơ một ít ném vào không gian, chờ những thứ trôi nổi này dạt ra, cô mới lách vào trong. Mục đích chính của chuyến đi này là tìm nhà kho, đồ trong kho mới là món hời lớn nhất, mấy thứ đồ ăn vặt linh tinh này thu thập vừa phiền phức lại không no bụng.
Siêu thị rất lớn, Hạ Tiểu Mãn không quen thuộc nơi này, tìm một lúc lâu mới thấy một nhà kho.
Đang cạy dở, Hạ Tiểu Mãn phát hiện phía xa có ánh đèn đang sáng, chắc là có người đang đến. Cô không quan tâm, tiếp tục cạy khóa. Chẳng mấy chốc, ánh đèn đó dần dần tiến lại gần cô. Khi đối phương còn cách cô hơn mười mét, Hạ Tiểu Mãn giơ chiếc rìu lên, rồi chỉ tay về phía dãy kệ hàng ở xa. Ý bảo hắn đừng tới đây, cút sang chỗ khác mà tìm đồ.