Cánh cửa bị cưỡng ép mở ra lại được người ta cưỡng ép đóng lại.
Hạ Tiểu Mãn đứng lặng một lúc, mùi máu tanh xộc vào khoang mũi, cảm giác lưỡi rìu chém vào da thịt cứ lặp đi lặp lại trong đầu cô. Cuối cùng... cô vẫn không nhịn được, vịn vào tường nôn đến mật xanh mật vàng.
Không biết bao lâu sau, Hạ Tiểu Mãn nghe thấy tiếng "keng keng" có nhịp điệu. Cô lần theo âm thanh đi ra ban công.
Chu Thu Dương gân cổ lên hét: "Hạ Tiểu Mãn! Cô không sao chứ! Có bị thương không?"
Hạ Tiểu Mãn muốn nói không, nhưng vừa định mở miệng lại phát hiện giọng mình đã khản đặc, không phát ra tiếng, đành gõ vào lưới chống trộm để trả lời, ra hiệu mình không sao.
Bị Chu Thu Dương làm gián đoạn, Hạ Tiểu Mãn cảm thấy đỡ hơn nhiều. Cô nén lại cảm giác ghê tởm, quăng hai cái xác ra ngoài cửa sổ.
Lau khô vết máu và mồ hôi lạnh trên mặt, thay một bộ quần áo sạch sẽ, Hạ Tiểu Mãn nằm trên giường với đầu óc trống rỗng.
Thật điên rồi, cô đã gϊếŧ người. Cũng không biết sau khi lũ rút, cô có bị tóm đi tù không...
---
Cô mơ màng ngủ thϊếp đi. Lúc tỉnh lại, bên ngoài trời đã tối sầm một lần nữa, dạ dày co thắt từng cơn, ra hiệu phản đối. Hạ Tiểu Mãn thật sự chẳng có khẩu vị, đành ăn tạm một gói bánh quy để lót dạ.
Bỗng nhiên, trên sân thượng truyền đến tiếng bước chân hỗn loạn, còn có cả tiếng kéo lê bàn ghế.
Cô nghĩ đến điều gì đó, liền thu dọn đồ vật chặn cửa vào không gian rồi nhìn qua mắt mèo. Những người vốn ngồi đầy hành lang đều đã biến mất, cửa phòng 702 đối diện mở toang, bên trong trống không, dường như không có ai.
Hạ Tiểu Mãn gõ vào ban công nhà 703 bên cạnh, mãi một lúc lâu Chu Thu Dương mới xuất hiện.
"Người ngoài hành lang đi đâu hết rồi, anh có biết không?"
Chu Thu Dương chỉ tay lên trên, lặp lại vài lần, Hạ Tiểu Mãn mới nghe rõ anh ta nói mọi người đều đã chạy lên tầng tám.
Cũng lúc này, Hạ Tiểu Mãn mới phát hiện nước lũ đã dâng lên đến tầng sáu, từ ban công nhìn xuống chỉ vài mét là mặt nước.
Cô liếc nhìn cơn mưa rền gió dữ bên ngoài, quay lại cửa, cẩn thận mở ra. Xác định bên ngoài không có ai, cô nắm chặt rìu, nhón chân từ từ đi ra ngoài.
Đến phòng 704, cô gõ cửa: "Tôn Tình, là tôi, Hạ Tiểu Mãn, mở cửa đi, tôi có chuyện muốn bàn với mọi người."
Đợi một lúc lâu, Tôn Tình mới mở ra một khe cửa: "Sao cô lại ra ngoài? Mau vào đi."
"Chờ một chút." Hạ Tiểu Mãn đi sang phòng 703 đối diện gõ cửa, không lâu sau, cô dẫn Chu Thu Dương cùng vào phòng 704.
Vừa vào trong, Hạ Tiểu Mãn nghe thấy những tiếng rêи ɾỉ khó nói.
Tôn Tình thấy vẻ mặt thắc mắc của cô, đành thở dài: "Lũ khốn nạn đó đang làm nhục con gái nhà người ta trên lầu."
Chu Thu Dương nhíu mày: "Một lũ cặn bã!"
Hạ Tiểu Mãn sững người một lúc mới hiểu ý Tôn Tình là gì: "Mọi người có muốn lên đó giúp không?"
Một câu nói khiến Tôn Tình, Diệp Hiểu Khiết và Chu Thu Dương đều im lặng.
Tôn Tình từ từ lắc đầu: "Bọn chúng đông quá, chúng ta đi lên cũng không giúp được gì, có khi còn tự rước họa vào thân."
"Tôi nói điều này, có thể mọi người sẽ nghĩ tôi máu lạnh." Chu Thu Dương hít một hơi thật sâu rồi nói: "Lúc người tầng tám lặng lẽ lắp cửa sắt ở cầu thang mà không báo cho chúng ta một tiếng, điều đó đã cho thấy họ không muốn kết minh với chúng ta."
"Lúc lũ kia gây sự ở tầng bảy, người tầng tám cũng không xuống giúp. Cho nên bây giờ tầng tám gặp chuyện, tôi không thể lấy ơn báo oán mà đi giúp họ được."
Lũ kia là cặn bã, nhưng người tầng tám cũng chưa chắc đã là người tốt. Tầng tám không muốn mạo hiểm xuống giúp họ, anh có thể hiểu. Nhưng ngược lại, bây giờ tầng tám gặp nạn, bảo anh mạo hiểm đi giúp họ, anh thật sự không cao thượng đến vậy.
Diệp Hiểu Khiết gật đầu tán thành: "Loạn thế chém thánh mẫu, không cần giả nhân giả nghĩa."
Hạ Tiểu Mãn nghe ba người nói, trong lòng thầm thở phào nhẹ nhõm. Cô chỉ sợ mấy người này nóng đầu lên muốn đi làm thanh niên nhiệt huyết.
"Nếu đã mặc kệ người tầng tám, vậy chúng ta hãy bàn cách rời khỏi đây đi!"
"Hiện tại mực nước đã dâng đến tầng sáu, trễ nhất là tối mai sẽ ngập đến tầng bảy. Nếu không rời đi, chúng ta hoặc là sẽ chết đuối, hoặc là phải tranh giành địa bàn với người tầng tám."
Tôn Tình mặt mày ủ rũ: "Gió bên ngoài lớn quá, chúng ta sợ là vừa mới ra ngoài đã bị gió thổi bay mất rồi."
Cuồng phong càn quét trong mưa, thổi nước bắn tung tóe khắp nơi. Ra ngoài lúc này không khác gì tự sát.
Hạ Tiểu Mãn nói: "Đêm qua từ nửa đêm về sáng đến sáng hẳn tôi đều không ngủ. Tôi phát hiện vào khoảng bảy, tám giờ sáng, gió bên ngoài yếu hơn buổi tối một chút. Chúng ta có thể nhân lúc gió buổi sáng yếu hơn để rời đi."
Trận giông bão cực mạnh này cũng có giai đoạn của nó, kéo dài suốt 24 giờ thì Ông Trời cũng phải nghỉ chứ!
"Tôi cũng phát hiện ra, mấy ngày nay gió ban ngày rõ ràng yếu hơn ban đêm, lượng mưa cũng không lớn bằng." Chu Thu Dương ở nhà một mình không có việc gì làm, thường ngồi thẫn thờ nhìn mưa gió bên ngoài nên đã sớm phát hiện ra điều này.
Chỉ là lúc đó anh không có ý định mạo hiểm chuyển nhà trong mưa bão nên không chia sẻ phát hiện này với những người hàng xóm.
Tôn Tình liếc nhìn Diệp Hiểu Khiết, thấy cô không có ý kiến gì, liền nói: "Vậy chờ đến sáng xem tình hình thế nào, nếu gió không lớn, chúng ta sẽ cùng nhau rời đi."
So với việc tranh giành địa bàn ở tầng tám và việc mạo hiểm chuyển nhà, Tôn Tình thà chọn phương án thứ hai. Không phải cô không dám tranh giành với người tầng tám, mà là cô cảm thấy tầng tám cũng không an toàn. Nếu nước lũ tiếp tục dâng, ngay cả khi có chiếm được tầng tám thì vẫn không thoát khỏi số phận phải chuyển nhà, vậy thì chi bằng dọn đi ngay từ đầu.