Gã xé gói mì, cắn một miếng bánh mì khô rồi nhìn một vòng những người trên hành lang: "Này, chúng mày có muốn sống không?"
Mọi người trên hành lang nhìn nhau, không hiểu ý gã là gì.
Gã nói tiếp: "Nước lũ đã ngập được một nửa tầng năm rồi, tao đoán ngày mai ngày kia là sẽ ngập đến tầng bảy. Chúng ta bị nhốt ở tầng bảy, sớm muộn gì cũng chết đuối."
"Nếu chúng mày không muốn chết, lát nữa chúng ta cùng nhau nghĩ cách, phá tan cánh cửa sắt ở tầng tám, mọi người cùng nhau lên đó tị nạn."
"Nếu không đồng ý... Lão tử có thể cho chúng mày đi gặp Diêm Vương ngay bây giờ!" Ánh mắt hung tợn của gã lướt qua từng người một.
Một vài người nhát gan lập tức nuốt ngược những lời định nói vào trong.
Hành lang không lớn, Hạ Tiểu Mãn chỉ cần áp tai vào cửa là có thể nghe không sót một chữ kế hoạch của gã.
Đang lúc cô thở phào một hơi thì một giọng nam đột nhiên vang lên: "Đại ca, vậy ba hộ ở tầng bảy này anh định xử lý thế nào?"
"701 và 704 đều là bạn học của bạn gái em, sinh viên cả đấy, trông vừa xinh đẹp vừa trong sáng. Hơn nữa nhà chúng nó còn có thuyền kayak và cả đống đồ ăn..."
Hạ Tiểu Mãn thay đổi vài góc nhìn, cuối cùng cũng thấy rõ người nói chính là bạn trai của Tần Nhã Lệ.
Bạn trai Tần Nhã Lệ ghé vào tai gã lực lưỡng thì thầm to nhỏ một hồi lâu, Tần Nhã Lệ cũng đứng bên cạnh nói hùa theo. Vẻ tham lam dần hiện lên trên mặt gã.
Hạ Tiểu Mãn thầm chửi Tần Nhã Lệ và bạn trai của cô ta cả vạn lần.
Dồn hết tất cả vật nặng trong không gian ra chặn cửa, Hạ Tiểu Mãn lao tới ban công, dùng một cây gậy đập mạnh vào lưới chống trộm của nhà 703.
Chu Thu Dương vừa thò đầu ra, Hạ Tiểu Mãn đã hét lớn, bảo anh ta mau chóng thông báo cho Tôn Tình và những người khác giữ chặt cửa.
Trở lại trong phòng, tiếng va đập dữ dội vang lên, những vật nặng chặn cửa cũng dịch chuyển theo từng cú va chạm. Hạ Tiểu Mãn hai tay nắm chặt dao phay, bò đến bên cạnh cửa, kiên nhẫn chờ đợi.
Lần tông cửa này khác với những lần trước. Người bên ngoài quyết tâm phải phá bung cửa ra, liên tục va đập suốt năm, sáu phút mà vẫn không chịu dừng lại.
Cạch, ổ khóa có dấu hiệu lỏng ra.
Hạ Tiểu Mãn từ từ dịch người đến sát tường, nghiêng đầu nhìn chằm chằm vào cửa.
Lại một cú va chạm nữa, cánh cửa bị phá ra một khe hở rộng bằng ngón tay cái.
Hạ Tiểu Mãn thầm đếm trong lòng. Ngay khi cú va chạm tiếp theo ập đến, cô áp sát vào khe cửa chém một nhát.
"A a! Tay, tay của tao!"
Máu tươi phun lên cửa, cánh tay trái của kẻ đi đầu tông cửa đã bị chém bay một mảng thịt lớn.
Những kẻ phía sau đều bị cảnh tượng này dọa cho toát mồ hôi lạnh, tất cả đều lùi lại phía sau.
---
Trong phòng, Hạ Tiểu Mãn mặt không cảm xúc lau sạch vết máu trên lưỡi dao.
"Chết tiệt, một lũ ngu! Trốn cái gì mà trốn, dùng chân đá!"
Giọng gã lực lưỡng vừa dứt, đám người đang tông cửa đều chuyển sang dùng chân.
Hạ Tiểu Mãn tính toán thời gian, mở chốt cửa. Ngay khi kẻ tiếp theo giơ chân lên đá, cô lập tức thu hết những thứ chặn cửa vào không gian.
Giây tiếp theo, một bóng người loạng choạng lao vào. Hạ Tiểu Mãn tay mắt lanh lẹ đóng sập cửa, gài chốt, rút rìu ra rồi nhắm vào kẻ vừa xông vào mà bổ một trận túi bụi.
Kẻ đó phản ứng lại, thân thủ nhanh nhẹn tránh được vài cú tấn công. Nhìn thấy ánh mắt tràn ngập sát khí của Hạ Tiểu Mãn, hắn vội vàng van xin: "Đừng gϊếŧ tôi, tôi bị ép buộc, không liên quan đến tôi, cô tha cho tôi đi!"
Trong tay hắn không có bất kỳ vũ khí nào, bị Hạ Tiểu Mãn rượt chạy khắp nhà.
Hạ Tiểu Mãn ném chiếc rìu ra, trúng ngay vào lưng hắn, sau đó cô lao lên nhặt lại rìu rồi bổ thêm một nhát nữa.
Lần đầu tiên gϊếŧ người, ra tay chưa thuần thục. Hạ Tiểu Mãn phải dùng rìu chém bảy, tám nhát mới gϊếŧ chết được hắn.
Gã lực lưỡng và lão trọc phá được cửa xông vào, liền nhìn thấy Hạ Tiểu Mãn đang cầm rìu đứng giữa phòng khách, nửa bên mặt dính đầy máu.
Thực ra nếu nhìn kỹ, có thể thấy tay cầm rìu của Hạ Tiểu Mãn đang run lên nhè nhẹ. Cô không phải là động vật máu lạnh thật sự, lần đầu tiên gϊếŧ người, cô cũng biết sợ.
Nhìn thấy ánh mắt đáng sợ của Hạ Tiểu Mãn, lão trọc có chút chùn bước: "Trương ca, còn vào nữa không? Con nhỏ đó là một con điên."
"Điên thì đã sao? Điên thì cũng là đàn bà, hơn nữa nó chỉ có một mình, mười mấy người chúng ta chẳng lẽ còn sợ nó à?" Gã lực lưỡng mặc kệ lời khuyên, đẩy những thứ chặn cửa ra, định tiến vào trong phòng.
Hạ Tiểu Mãn thở ra một luồng trọc khí, đè nén cảm giác buồn nôn, rút một con dao phay từ sau lưng ra. Tay trái cầm dao, tay phải cầm rìu, cô từ từ tiến về phía cửa.
Gã lực lưỡng ném cho Hạ Tiểu Mãn một ánh mắt khıêυ khí©h. Hạ Tiểu Mãn chậm rãi đi tới, tìm kiếm một góc độ thích hợp.
Bỗng nhiên, Hạ Tiểu Mãn dừng lại, phóng con dao phay trong tay trái ra. Gã lực lưỡng lập tức né người, cùng lúc đó, Hạ Tiểu Mãn dồn hết sức lực ném chiếc rìu đi.
Một đòn chết người, chiếc rìu cắm thẳng vào đầu gã lực lưỡng.
Ném rìu là tuyệt chiêu mà cô đã luyện từ nhỏ đến lớn. Hồi nhỏ cha mẹ không cho cô ăn no, mỗi khi đi cắt cỏ cho heo hay đi đốn củi mà đói bụng, cô sẽ tìm cách bắt vài con chim nhỏ hoặc thỏ rừng để nướng ăn. Cách cô bắt những con thú hoang đó chính là ném rìu để gϊếŧ chết con mồi.
Hai ba năm không ném rìu, không ngờ độ chính xác vẫn cao như vậy.
Lão trọc mặt trắng bệch, đứng chết trân tại chỗ. Thấy Hạ Tiểu Mãn lại rút ra một con dao phay khác, lão sợ đến mức vội vàng đẩy người phía sau lên trước, còn mình thì nhanh chóng lùi ra ngoài.
Những kẻ khác chen vào thấy gã lực lưỡng với chiếc rìu cắm trên đầu thì sợ đến suýt đái ra quần, quay đầu bỏ chạy. Nữ sinh viên xinh đẹp gì, vật tư thức ăn gì, tất cả đều không quan trọng bằng mạng sống.