Nói rồi, gã đàn ông dùng chân đá văng tấm kính vỡ vụn, trở thành kẻ tiên phong chui ra khỏi toa tàu.
Nước lũ bên ngoài cao hơn cửa sổ đến cả chục centimet. Ngay khi cửa sổ bị phá, nước lập tức ào ào tuôn vào.
Hạ Tiểu Mãn phản ứng nhanh, sau khi gã kia ra ngoài, cô là người thứ hai trèo lên cửa sổ và nhảy ra.
Những hành khách biết bơi khác lúc này mới bừng tỉnh, cũng tranh nhau chen lấn về phía cửa sổ.
Một vài người tốt bụng còn hô hào nhường cho người già trẻ em ra trước, nhưng người thật sự chìa tay ra giúp đỡ họ chỉ có số ít.
Sau khi rời khỏi toa tàu, Hạ Tiểu Mãn cứ men theo hướng nhà ga mà đi.
Đi được một đoạn, nước lũ đã ngập đến ngực cô. Vì vậy, Hạ Tiểu Mãn quyết định bơi luôn cho nhanh.
Bơi dọc đường hầm được gần nửa tiếng, phía trước bỗng có ánh đèn pha chói mắt chiếu tới.
Năm phút sau, Hạ Tiểu Mãn được cứu.
Cô báo cho đội cứu hộ về vị trí tàu dừng và số lượng người bị nạn. Đội cứu hộ lập tức dựa vào thông tin của Hạ Tiểu Mãn, điều thêm vài chiếc thuyền kayak đến.
Nhờ sự giúp đỡ của đội cứu hộ, họ đã thuận lợi trở lại mặt đất.
Nhìn ra xung quanh, trên mặt đất bây giờ ngoài những tòa nhà cao tầng ra thì chỉ còn lại một biển nước mênh mông.
"Em gái! Qua bên này! Nhanh lên."
Cách đó không xa, một anh bộ đội đang chèo thuyền kayak vẫy tay gọi cô.
Hạ Tiểu Mãn lội nước đi tới, những người sống sót khác trên thuyền cùng nhau kéo cô lên.
Anh bộ đội hỏi: "Em gái, nhà em ở đâu?"
"Giang Sơn Hoa Thành, số 3, Đại lộ Phù Nam."
Nghe địa chỉ Hạ Tiểu Mãn báo, một người đàn ông trung niên bên cạnh có vẻ kích động: "Nhà tôi cũng ở bên đó."
Ông ta quay sang anh bộ đội: "Đồng chí, giờ trên thuyền cũng ngồi đủ người rồi, cậu đưa tôi và cô bé này về khu đó trước đi."
Một người khác lập tức phản đối: "Không được, Giang Sơn Hoa Thành xa quá, đưa tôi về trước đi, nhà tôi ngay khúc cua phía trước thôi, rẽ một cái là tới."
Anh bộ đội không để tâm đến những lời cãi cọ đó. Dựa trên địa chỉ của mấy người, anh đã vạch ra một lộ trình nhanh và thuận tiện nhất.
Anh cứ thế đi theo lộ trình của mình, lần lượt đưa những người sống sót trên thuyền về đến nơi. Trên đường, anh lại đón thêm hai người tiện đường rồi tiếp tục chèo đi.
Những hạt mưa lớn như trút nước từ trên trời giáng xuống. Đủ loại rác rưởi, đồ đạc trôi nổi lềnh bềnh trên mặt nước. Ô tô trên đường phố cũng bị nước lũ cuốn lật ngửa.
Nhiều cửa hàng ven đường bị các vật trôi nổi trong dòng nước phá tung cửa, đồ đạc bên trong đều bị cuốn trôi ra ngoài.
Sau hơn hai tiếng đồng hồ dầm mình trong mưa, cuối cùng Hạ Tiểu Mãn cũng về được đến khu nhà của mình.
Nhà của Hạ Tiểu Mãn ở một ngôi làng nhỏ hẻo lánh trên núi, thuộc thành phố Vân Hải.
Cha mẹ cô là những người có tư tưởng trọng nam khinh nữ nặng nề. Ngay khi cô học xong cấp hai, họ đã bắt cô nghỉ học để đi làm nuôi em trai. Chuyện này xảy ra không phải vì nhà nghèo không gánh vác nổi học phí cấp ba cho cô.
Hạ Tiểu Mãn được ông nội nuôi nấng từ nhỏ, tính tình giống hệt ông, chưa bao giờ biết nhẫn nhục chịu đựng.
Sau khi ông nội qua đời, cô mới được đón về ở với cha mẹ.
Cứ mỗi lần bị cha mẹ đánh, cô lại lôi em trai ra đánh lại một trận. Chỉ cần họ chưa đánh chết cô, cô nhất quyết phải trút cơn giận này lên người Hạ Hạo Minh. Sức của Hạ Tiểu Mãn rất khỏe, nên lần nào cũng đánh em trai thừa sống thiếu chết.
Vài lần như vậy, cha mẹ cô cũng bắt đầu thấy sợ, không dám động tay động chân với cô nữa.
Đến khi thi cấp ba, họ giấu sổ hộ khẩu đi, không cho cô đăng ký.
Hạ Tiểu Mãn liền bắt trói Hạ Hạo Minh rồi giấu đi. Cô tuyên bố khi nào cha mẹ cho cô đăng ký đi học thì mới nói ra chỗ giấu em trai.
Kỳ thi đại học kết thúc, cô vừa tròn mười tám tuổi. Cha mẹ cô lại nổi ý định xấu, muốn gả cô cho một lão già góa vợ trong làng.
Lần này, Hạ Tiểu Mãn không nói nhiều. Nửa đêm, cô đập vỡ hết cửa sổ trong nhà rồi châm lửa đốt phòng.
Cha mẹ cô bị khói đặc làm cho tỉnh giấc, vừa mở mắt ra đã thấy Hạ Tiểu Mãn đang cầm một cây đuốc, ánh mắt âm u nhìn họ chằm chằm.
Họ sợ đến chết khϊếp. Cuối cùng, để giữ mạng, họ đồng ý cho Hạ Tiểu Mãn tách hộ khẩu và thề sẽ không bao giờ can thiệp vào chuyện cưới xin của cô nữa.
Cầm trên tay sổ hộ khẩu mới tinh, Hạ Tiểu Mãn mang theo chứng minh thư rời khỏi ngôi làng nhỏ trên núi, từ đó không bao giờ quay về.
Cô đỗ đại học ở thành phố Phù Thành.
Đến đây, cô vừa đi làm thêm vừa đi học. Để tiện cho công việc, cô thuê một căn hộ hai phòng một khách ở khu Giang Sơn Hoa Thành.
Đây là một khu dân cư khá cũ, các tòa nhà cao nhất cũng chỉ có tám tầng và đều là nhà thang bộ. Vị trí của nó cũng không đẹp, ngay cổng khu chung cư là một con dốc rất dài. Nghe đồn có hai cụ già từng bị ngã ở con dốc này rồi qua đời không lâu sau đó, vì vậy người ta truyền tai nhau rằng phong thủy của khu này không tốt.
Nhưng được cái tiền thuê ở đây rẻ, một căn hai phòng một khách chỉ có tám trăm tệ một tháng.
Về đến nhà, Hạ Tiểu Mãn tắm rửa rồi thay một bộ quần áo khô ráo, sau đó ngồi trên giường xem tin tức điện thoại.
Cô không có nhiều bạn bè, không phải vì không muốn kết bạn, mà là vì không có thời gian.
Trước khi lên đại học, cô phải dành phần lớn thời gian để học, về đến nhà lại có vô số việc không tên chờ sẵn. Sau khi lên đại học, cô vừa phải học vừa phải làm thêm, đến thời gian nghỉ ngơi còn chẳng có, nói gì đến chuyện kết bạn.
Tin nhắn trên điện thoại hiện lên đều là của các ông chủ tiệm làm thêm. Họ báo rằng nước lũ đang hoành hành, cửa hàng đều bị ngập nên ngày mai không cần đi làm, thời gian làm việc cụ thể sẽ thông báo sau.